Cựu chiến binh

Người mẹ của trăm đứa con

Người mẹ của trăm đứa con

Tây Ninh02/06/2026Nguyễn Cẩm Tú (Xã Đoàn Bến Cầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bên bờ sông Gianh (Quảng Bình), có một túp lều nhỏ của Mẹ Suốt (thường gọi là Mẹ Thứ). Ngôi nhà của mẹ nằm ngay trên con đường hành quân chiến lược của các đoàn quân tiến vào miền Nam. Suốt những năm tháng chiến tranh ác liệt, mẹ Thứ có một thói quen không bao giờ thay đổi: bếp lửa nhà mẹ luôn đỏ hồng 24/24 giờ.

Trên bếp luôn là một nồi cháo hành bốc khói nghi ngút hoặc một nồi nước lá rừng thơm phức. Mẹ bảo: "Các con từ miền Bắc vào đây hành quân ròng rã cả tháng trời, đói và mệt lắm. Có bát cháo nóng sưởi bụng thì mới có sức mà ra trận". Để có đủ gạo nấu cháo, ban ngày mẹ đi mò cua bắt ốc, ai thuê gì làm nấy, đêm về lại thức trắng đêm canh nồi cháo.

Một đêm mưa tầm tã, một tiểu đội lính trẻ hành quân qua nhà mẹ. Họ ướt sũng, run rẩy vì sốt rét rừng. Mẹ Thứ vội vã lùa tất cả vào nhà, bắt thay quần áo khô rồi múc từng bát cháo nóng trao tận tay từng người. Một chiến sĩ trẻ măng, quê tận Hà Tây, nhìn bát cháo rồi bỗng bật khóc nức nở. Anh bảo bát cháo hành của mẹ nấu có mùi giống hệt cháo của người mẹ quá cố ở quê nhà.

Mẹ Thứ ôm anh vào lòng, lấy bàn tay gầy gộc, chằng chịt vết chai sạn lau nước mắt cho anh: "Đừng khóc con, ở đây mẹ là mẹ của các con. Cứ ăn no rồi ngủ một giấc, mai lại đi đánh giặc". Đêm đó, mười mấy người lính trẻ nằm ngủ la liệt trên sàn nhà hẹp của mẹ. Mẹ Thứ ngồi bên bếp lửa, lặng lẽ khâu lại những chiếc áo sờn vai, rách gấu cho các anh.

Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, đoàn quân lại lặng lẽ lên đường. Họ để lại trên bàn của mẹ một mẩu giấy nhỏ: "Mẹ ơi, chúng con đi nhé. Nhất định ngày chiến thắng chúng con sẽ về ăn cháo mẹ nấu". Chiến tranh kết thúc, nhiều người trong số họ đã nằm lại ở chiến trường phía Nam, không thể thực hiện lời hứa. Nhưng đối với những người may mắn trở về, hương vị bát cháo hành đêm mưa của người mẹ bên bờ sông Gianh mãi là ký ức ấm áp nhất trong suốt cuộc đời binh nghiệp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn