NGƯỜI MẸ CỦA XỨ DỪA
Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch, là một nữ du kích nổi tiếng trong kháng chiến chống Mỹ. Sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó ở miền Nam, bà vừa chăm lo gia đình vừa tham gia chiến đấu. Cuộc đời bà trở thành hình ảnh tiêu biểu cho những người phụ nữ bình dị đã góp phần làm nên lịch sử trong những năm tháng chiến tranh.
Trà Vinh, những năm chiến tranh.
Miền quê Nam Bộ khi ấy vẫn có những hàng cây xanh, những cánh đồng và những mái nhà đơn sơ.
Nhưng cuộc sống của người dân luôn bị bao phủ bởi chiến tranh.
Trong một gia đình nghèo có một người phụ nữ tên Nguyễn Thị Út, mọi người thường gọi thân mật là Út Tịch.
Bà lớn lên trong cảnh nghèo khó và sớm hiểu được nỗi vất vả của người dân quê mình.
Khi chiến tranh lan rộng, Út Tịch tham gia hoạt động cách mạng.
Nhưng bà không phải một người lính sống xa gia đình.
Bà là một người mẹ.
Bà có những đứa con nhỏ cần được chăm sóc.
Chính vì vậy, cuộc sống của bà càng trở nên khó khăn.
Có những ngày, Út Tịch vừa lo cho con, vừa phải thực hiện nhiệm vụ.
Ban ngày, bà làm những công việc của một người mẹ.
Đến khi có nhiệm vụ, bà lại lên đường.
Hai hình ảnh tưởng như đối lập ấy cùng tồn tại trong một người phụ nữ.
Một bên là gia đình.
Một bên là quê hương.
Và bà cố gắng bảo vệ cả hai.
Người dân trong vùng dần biết đến Út Tịch bởi sự gan dạ và quyết đoán.
Bà tham gia hoạt động du kích, góp sức chống lại lực lượng đối phương và bảo vệ cơ sở cách mạng.
Những năm tháng ấy, mỗi lần rời nhà, bà đều hiểu rằng mình có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng bà vẫn đi.
Có lẽ điều đặc biệt nhất ở Út Tịch là bà không phải một nhân vật xa lạ với cuộc sống của người dân.
Bà vẫn là một người phụ nữ biết thương con, biết lo cho gia đình và mong muốn những đứa trẻ của mình được lớn lên trong bình yên.
Chính vì vậy, hình ảnh của bà đã trở thành biểu tượng cho biết bao người phụ nữ Nam Bộ trong chiến tranh.
Họ vừa là người mẹ, người vợ, vừa là những người tham gia vào cuộc đấu tranh của quê hương.
Sau này, cuộc đời Nguyễn Thị Út được nhà văn Nguyễn Thi viết thành tác phẩm Người mẹ cầm súng.
Từ một người phụ nữ Nam Bộ bình dị, hình ảnh Út Tịch trở thành biểu tượng văn học về người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Nhưng phía sau hình tượng ấy vẫn là một con người thật.
Một người mẹ có những đứa con.
Một người phụ nữ có những nỗi lo.
Một người dân quê có tình yêu sâu sắc với quê hương.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những vùng quê năm xưa dần trở lại cuộc sống bình thường.
Những đứa trẻ được đến trường.
Những người mẹ không còn phải tiễn con trong nỗi lo chiến tranh.
Nhìn lại cuộc đời Út Tịch, ta càng hiểu rằng những người làm nên lịch sử không phải lúc nào cũng là những nhân vật đứng trên bục cao.
Đôi khi họ là những người mẹ, người cha, người nông dân bình dị.
Họ sống, làm việc và hy sinh trong những hoàn cảnh mà lịch sử buộc họ phải lựa chọn.
Út Tịch đã sống một cuộc đời như thế.
Một người mẹ giữa thời chiến.
Một người phụ nữ giữa những năm tháng khói lửa.
Và một con người đã góp phần viết nên câu chuyện của quê hương bằng chính tuổi trẻ và lòng can đảm của mình.
Có những người mẹ sinh ra những đứa con.
Và cũng có những người mẹ góp phần bảo vệ cả một thế hệ.
Nguyễn Thị Út – Út Tịch – là một trong những người mẹ như thế.



