Bài viết

Người mẹ đất thép Củ Chi – Một đời kiên trung với cách mạng

Tây Ninh19/08/2026xã Krông Á (xã Krông Á (1))4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người mẹ đất thép Củ Chi – Một đời kiên trung với cách mạng

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG – ANH HÙNG LLVTND NGUYỄN THỊ RÀNH

Người mẹ đất thép Củ Chi – Một đời kiên trung với cách mạng

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn phủ xuống từng mái nhà, từng mảnh vườn của vùng đất Củ Chi, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, sự kiên trung và đức hy sinh. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Rành, người mà bà con Củ Chi trìu mến gọi bằng những cái tên thân thương: “Má Tám Rành”, “Bà mẹ Củ Chi”, “Má Tám Trầu”, “Bà mẹ Đất thép”, “Bà má Dũng sĩ”.

image.png

Mẹ Nguyễn Thị Rành sinh năm 1900, quê ở ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Tuổi thơ của mẹ trải qua nhiều cơ cực. Mồ côi cha mẹ từ sớm, năm 14 tuổi, mẹ từng phải đi làm thuê để trả món nợ của gia đình. Chính những năm tháng gian khó ấy đã tôi luyện ở người thiếu nữ Nguyễn Thị Rành một nghị lực mạnh mẽ và sự chịu đựng phi thường.

Sau này, mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Cầm, một người thầy giáo yêu nước. Hai vợ chồng cùng tham gia hoạt động cách mạng, trở thành những cơ sở tin cậy của phong trào. Gia đình mẹ từ đó gắn bó sâu sắc với cách mạng, với nhân dân và với vùng đất Củ Chi – nơi được mệnh danh là “Đất thép thành đồng”.

Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, gia đình mẹ đã có nhiều người tham gia chiến đấu. Mẹ lần lượt tiễn 8 người con trai và 2 người cháu lên đường làm nhiệm vụ. Họ đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh, để lại trong lòng người mẹ những nỗi đau không gì có thể bù đắp.

Nhưng điều kỳ diệu là sau mỗi lần tiễn một người thân ra đi, mẹ vẫn đứng vững. Mẹ không chọn sự an toàn cho riêng mình mà tiếp tục ở lại quê hương, tiếp tục hoạt động cách mạng, tiếp tục nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ và động viên con cháu chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Rành là nhắc đến một người phụ nữ đã biến căn nhà, mảnh vườn và lòng đất quê hương thành những nơi che chở cho cách mạng.

Trong những năm chiến tranh, khi quân địch liên tục càn quét, bắn phá và tìm cách lập các khu tập trung dân cư, mẹ nhất quyết không rời quê hương. Mẹ bám đất, bám làng, chịu đựng bom đạn và những cuộc càn quét khốc liệt. Mẹ cùng nhân dân đào hầm, đào địa đạo để chiến đấu, tự vệ, cất giấu vũ khí và nuôi dưỡng cán bộ, chiến sĩ.

Có những lúc giữa bom đạn, người mẹ ấy vẫn lặng lẽ chăm sóc thương binh, lo từng bữa cơm, từng chỗ trú ẩn cho cán bộ, chiến sĩ và du kích. Mẹ còn tham gia làm Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ và giữ cương vị Chính trị viên xã đội Phước Hiệp trong những năm kháng chiến chống Mỹ.

Nhưng chiến công lớn nhất của mẹ không chỉ nằm ở những việc làm cụ thể cho cách mạng. Đó còn là sức mạnh tinh thần mà mẹ truyền cho những người xung quanh.

Từ năm 1947 đến năm 1969, mẹ lần lượt tiễn 8 người con trai và 2 người cháu lên đường chiến đấu. Mỗi lần một người con, người cháu ra đi, trong lòng mẹ lại thêm một vết thương. Và rồi chiến tranh đã lần lượt cướp đi những người thân yêu nhất của mẹ.

Người ta có thể hình dung một người mẹ bình thường sẽ đau đớn đến nhường nào khi phải chứng kiến cảnh “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh”. Nhưng mẹ Nguyễn Thị Rành đã vượt lên trên nỗi đau riêng. Mẹ giấu nước mắt vào trong, tiếp tục bám trụ và hoạt động cách mạng.

Mẹ từng căn dặn các chị em trong đội nữ du kích một câu nói đã trở thành biểu tượng cho nghị lực của người mẹ Củ Chi: “Bây giờ chưa phải lúc để khóc. Đất nước còn chưa im tiếng súng... Xin cho má được khóc một lần khi nước nhà thống nhất!”.

Câu nói ấy khiến người nghe không khỏi nghẹn ngào. Bởi đằng sau đó là một người mẹ đang phải kìm nén nỗi đau mất con để tiếp tục chiến đấu. Mẹ hiểu rằng nếu mình gục xuống, nếu những người còn lại cũng gục xuống, thì cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương sẽ càng khó khăn.

Mẹ không trực tiếp cầm súng trên mọi trận đánh, nhưng mẹ đã góp phần tạo nên sức mạnh cho những người cầm súng. Mẹ nuôi dưỡng cán bộ, che chở du kích, đào hầm bí mật, tham gia đấu tranh chính trị, vận động nhân dân chống địch và động viên con cháu đi theo cách mạng. Trong những mét địa đạo Củ Chi huyền thoại có cả mồ hôi, công sức và sự hy sinh của những người dân như mẹ.

Địch nhiều lần bắt mẹ. Chúng dụ dỗ, đe dọa, tra tấn, ép mẹ gọi con cháu về đầu hàng và từ bỏ cách mạng. Nhưng trước sau như một, mẹ vẫn giữ vững lòng trung thành. Những đòn roi và sự tra tấn không thể khuất phục được người phụ nữ đã trải qua quá nhiều mất mát nhưng vẫn một lòng hướng về Tổ quốc.

Mẹ đã lựa chọn một con đường không có chỗ cho sự đầu hàng.

Ngày 6 tháng 1 năm 1978, Nhà nước phong tặng mẹ Nguyễn Thị Rành danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong kháng chiến. Năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ qua đời năm 1979, nhưng tên tuổi và hình ảnh của mẹ vẫn sống mãi trong ký ức của nhân dân Củ Chi và các thế hệ người Việt Nam.

Ngày nay, Nhà tưởng niệm Mẹ Việt Nam anh hùng – Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Rành tại quê hương Củ Chi đã trở thành một địa chỉ đỏ để các thế hệ đến thắp hương, tưởng nhớ và tìm hiểu về truyền thống cách mạng. Công trình cũng là nơi giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ

Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Rành không chỉ là câu chuyện của một người mẹ trong chiến tranh. Đó là câu chuyện về lòng yêu nước, về sức mạnh của niềm tin và về sự hy sinh cao cả của những người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng đất nước còn chìm trong bom đạn.

Thế hệ trẻ hôm nay được sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Chúng ta không phải trải qua những năm tháng sống dưới bom đạn, không phải chứng kiến cảnh người thân lần lượt ra trận và hy sinh. Chính vì vậy, càng cần biết trân trọng những gì mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt để giành lại.

Từ cuộc đời Mẹ Nguyễn Thị Rành, bài học đầu tiên đối với tuổi trẻ là phải biết sống có lý tưởng và có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Mẹ đã dành cả cuộc đời mình cho cách mạng, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng. Ngày nay, thanh niên có thể thể hiện lòng yêu nước bằng những việc làm gần gũi như học tập tốt, lao động sáng tạo, chấp hành pháp luật, sống có trách nhiệm và tích cực đóng góp cho cộng đồng.

Bài học thứ hai là nghị lực vượt qua khó khăn. Mẹ đã mất 8 người con và 2 người cháu trong chiến tranh, nhưng không để nỗi đau đánh gục mình. Đối với tuổi trẻ hôm nay, khi gặp khó khăn trong học tập, công việc hay cuộc sống, câu chuyện của mẹ nhắc chúng ta phải biết đứng lên, kiên trì và không dễ dàng bỏ cuộc.

Bài học thứ ba là tinh thần đoàn kết và biết sống vì người khác. Trong chiến tranh, mẹ không chỉ lo cho gia đình mình mà còn che chở, nuôi dưỡng và bảo vệ cán bộ, chiến sĩ. Mẹ coi những người đang chiến đấu vì quê hương như những người con của mình. Đó là một cách sống đầy tình người mà thế hệ trẻ hôm nay cần tiếp nối bằng những hành động thiết thực đối với gia đình, cộng đồng và xã hội.

Và có lẽ bài học lớn nhất từ Mẹ Nguyễn Thị Rành chính là biết trân trọng hòa bình. Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh của biết bao người mẹ, người cha, người con đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Có những người ra đi không trở về, có những người mẹ cả đời mang nỗi đau mất con.

Mẹ Nguyễn Thị Rành đã đi qua cuộc đời bằng một tình yêu lớn lao dành cho Tổ quốc. Mẹ đã chịu đựng những mất mát tưởng như không thể vượt qua, nhưng vẫn giữ vững niềm tin cho đến ngày đất nước toàn thắng.

image.png

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những địa đạo năm xưa đã trở thành những di tích lịch sử. Những người lính năm nào đã trở thành ký ức của một thời hoa lửa. Nhưng hình ảnh người Mẹ đất thép Củ Chi vẫn còn đó, như một ngọn lửa âm thầm soi sáng cho các thế hệ mai sau.

Nhớ về Mẹ Việt Nam Anh hùng – Anh hùng LLVTND Nguyễn Thị Rành không chỉ để tự hào về một người mẹ anh hùng, mà còn để mỗi người trẻ hôm nay tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.

Bởi khi Tổ quốc cần, những người mẹ như mẹ Rành đã trao đi những gì quý giá nhất. Còn hôm nay, khi đất nước hòa bình, thế hệ trẻ cần trao lại cho quê hương bằng tri thức, trách nhiệm, khát vọng và những việc làm tốt đẹp mỗi ngày.

Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối “ngọn lửa” của một thời hoa lửa và để tên tuổi của những người mẹ Việt Nam anh hùng mãi mãi được khắc ghi trong lòng dân tộc.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn