NGƯỜI MẸ DŨNG SĨ
Lịch sử dân tộc Việt Nam đã trải qua biết bao cuộc chiến tranh ác liệt, nơi biết bao anh hùng đã ngã xuống để đổi lấy nền độc lập hôm nay. Trong những năm tháng gian khổ ấy, có những con người bình dị mà phi thường, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Trong số đó, Mẹ Nhu (1914–1968) là một hình tượng tiêu biểu của cuộc chiến tranh nhân dân tại Đà Nẵng, gắn liền với chiến công oanh liệt của “7 Dũng sĩ Thanh Khê” ngày 26/12/1968.
Tuy tôi không phải là nhân chứng trực tiếp của những năm tháng chiến tranh ác liệt ấy, nhưng với tư cách là thế hệ được sống trong hòa bình hôm nay, tôi luôn trân trọng và ghi nhớ sự hi sinh to lớn của Mẹ Nhu cùng các anh hùng dân tộc. Qua lời kể của những nhân chứng và tư liệu lịch sử, hình ảnh người mẹ anh hùng dần hiện lên rõ nét.
Trong những năm 1966–1967, tại Thanh Khê (Đà Nẵng), Mẹ Nhu đã bí mật đào hầm ngay trong nhà để nuôi giấu cán bộ, bất chấp sự kiểm soát gắt gao của địch. Mẹ coi các chiến sĩ như con ruột, hết lòng che chở và chăm sóc.
Đỉnh cao là trận chiến ngày 26/12/1968. Khi bị địch bao vây và tra tấn dã man nhằm ép khai nơi ẩn nấp, mẹ vẫn kiên cường không khuất phục. Trước khi hi sinh, mẹ đã dũng cảm hô lớn: “Nó phản bội rồi các con ơi! Đánh đi!” để báo động cho các chiến sĩ.
Nhờ sự hi sinh cao cả ấy, các chiến sĩ biệt động đã kịp thời nổ súng, chiến đấu anh dũng, làm nên chiến công của “7 Dũng sĩ Thanh Khê”, gây tổn thất nặng nề cho địch.
Chính những hi sinh thầm lặng mà vĩ đại của Mẹ Nhu cùng bao anh hùng dân tộc đã làm nên nền độc lập hôm nay. Thế hệ chúng ta càng phải trân trọng, gìn giữ và tiếp nối những giá trị cao đẹp ấy.


