Bài viết

Người mẹ giấu cán bộ trong hầm bí mật

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, nhiều người dân đã âm thầm che chở, bảo vệ cán bộ cách mạng bất chấp hiểm nguy. Câu chuyện về một người mẹ nông dân dũng cảm đã trở thành ký ức sâu sắc trong lòng những người từng được bà cưu mang.

Gia Lai17/06/2026Nguyễn Văn Lượng (Bí thư chi đoàn thôn Lũh Yố, xã Ia Hrú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, chiến tranh ngày càng ác liệt. Làng tôi nằm gần khu vực thường xuyên xảy ra những cuộc càn quét của địch. Cuộc sống của người dân vô cùng khó khăn, nhưng ai cũng một lòng tin tưởng vào cách mạng.

Gia đình tôi khi ấy có một căn nhà tranh nhỏ nằm cạnh vườn mì. Dưới nền bếp, chồng tôi cùng bà con trong làng bí mật đào một hầm trú ẩn để che giấu cán bộ khi cần thiết. Miệng hầm được ngụy trang bằng một tấm ván và phủ tro bếp lên trên nên rất khó phát hiện.

Một đêm mưa lớn cuối năm 1970, có ba cán bộ tìm đến nhà tôi xin tá túc. Trong số đó có một người bị sốt rét nặng, cơ thể gầy yếu vì nhiều ngày băng rừng.

Tôi đưa các anh xuống hầm bí mật rồi nấu cháo mang xuống. Nhìn những người chiến sĩ trẻ tuổi ăn từng muỗng cháo nóng, tôi thương vô cùng. Họ cũng bằng tuổi những người con trong làng nhưng phải xa gia đình để chiến đấu vì đất nước.

Vài ngày sau, một toán lính bất ngờ vào làng lục soát. Chúng nghi ngờ trong làng có người nuôi giấu cán bộ nên kiểm tra từng nhà.

Khi đến nhà tôi, chúng lục tung mọi thứ. Từ buồng ngủ, chuồng gà đến kho chứa lúa đều bị khám xét kỹ lưỡng.

Lúc ấy tôi rất lo lắng vì dưới nền bếp, ba cán bộ vẫn đang ẩn náu.

Một tên lính dùng báng súng gõ mạnh xuống nền nhà rồi hỏi:

"Có ai lạ ở đây không?"

Tôi cố giữ bình tĩnh và trả lời:

"Nhà tôi chỉ có mấy mẹ con sống bằng nghề làm rẫy."

May mắn thay, chúng không phát hiện ra căn hầm bí mật.

Sau khi toán lính rời đi, tôi mở nắp hầm. Các cán bộ bước lên, người nào cũng đẫm mồ hôi vì phải nín thở nhiều giờ liền.

Một anh nắm tay tôi xúc động nói:

"Nếu không có má và bà con giúp đỡ, chúng con khó có thể tiếp tục hoạt động."

Nghe vậy, tôi chỉ cười:

"Các con chiến đấu vì đất nước, má giúp được gì thì giúp."

Những năm sau đó, căn hầm bí mật dưới nền bếp tiếp tục che chở cho nhiều cán bộ cách mạng. Có người sau này trở thành cán bộ lãnh đạo, có người mãi mãi nằm lại chiến trường.

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, nhiều người từng được gia đình tôi cưu mang đã quay trở lại thăm. Họ đứng trước căn nhà cũ, xúc động nhắc lại những ngày tháng gian khổ nhưng đầy nghĩa tình.

Đến hôm nay, căn hầm ấy không còn nguyên vẹn như xưa, nhưng mỗi khi nhắc lại, tôi vẫn tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Tôi luôn kể câu chuyện này cho con cháu nghe để các thế hệ sau hiểu rằng nền hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh, mất mát của cả quân và dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn