Người mẹ giữ bến đò
Người mẹ giữ bến đò
Bà Hoàng Thị Năm sống bên một con sông nhỏ ở miền Trung. Trong những năm kháng chiến, bà là người chèo đò đưa bộ đội và cán bộ qua sông.
Ban ngày, bến đò vắng vẻ như bao bến đò khác.
Nhưng đêm xuống, nơi đây trở thành điểm trung chuyển quan trọng.
Có những đêm mưa gió, nước sông dâng cao cuồn cuộn. Bà vẫn lặng lẽ chèo đò trong bóng tối.
Nhiều chiến sĩ gọi bà bằng cái tên thân thương: “Mẹ Năm”.
Một lần, máy bay địch bất ngờ phát hiện khu vực bến sông.
Bom nổ liên tiếp hai bên bờ.
Trong lúc nguy hiểm nhất, bà vẫn bình tĩnh đưa chuyến đò cuối cùng cập bến an toàn.
Một chiến sĩ trẻ xúc động nói:
– Nếu không có mẹ, chúng con không biết làm sao vượt được dòng sông này.
Sau ngày hòa bình, nhiều cựu chiến binh trở lại thăm bà.
Người thì mang tặng bà chiếc khăn.
Người mang ít quà quê.
Có người chỉ đến để được gọi một tiếng “mẹ”.
Đối với họ, bà không chỉ là người chèo đò mà còn là biểu tượng của hậu phương anh hùng.



