NGƯỜI MẸ GIỮ CHIẾC GHẾ GỖ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trong căn nhà cũ có một chiếc ghế gỗ do người con trai tự đóng.
Ngày còn nhỏ, anh thường ngồi trên đó đọc sách.
Sau này lên đường, anh dặn mẹ:
“Đừng vứt nhé.”
Mẹ nói:
“Ghế cũ rồi.”
Anh cười:
“Con làm mà.”
Chiếc ghế được giữ lại.
Người con không trở về.
Mỗi lần nhìn chiếc ghế, mẹ lại nhớ đến con.
Nhiều năm sau, chiếc ghế đã lung lay.
Con cháu muốn bỏ.
Bà nói:
“Đừng.”
Họ sửa lại.
Thay một chiếc chân.
Đóng thêm vài thanh gỗ.
Chiếc ghế tiếp tục được sử dụng.
Sau này, những đứa cháu ngồi lên đó học bài.
Chúng không biết rằng người bác từng ngồi đúng chỗ ấy.
Một hôm, người mẹ kể câu chuyện.
Đứa cháu hỏi:
“Bác học ở đây à?”
Bà gật đầu.
“Ừ.”
Đứa trẻ nhìn chiếc ghế khác hẳn.
Nó không còn thấy đó là một món đồ cũ.
Nó thấy đó là một phần của gia đình.
Chiếc ghế đã đi qua nhiều thế hệ.
Từ người con trai đã hy sinh, đến những đứa trẻ chưa từng gặp anh.
Mỗi lần có người ngồi xuống, câu chuyện ấy lại được nhắc lại.
Có lẽ đó là cách ký ức sống lâu nhất.
Không phải bằng những điều xa vời.
Mà bằng những vật dụng rất bình thường vẫn tiếp tục xuất hiện trong cuộc sống hàng ngày.



