Người mẹ giữ chiếc khăn rằn của con trai suốt những mùa gió Lào
Câu chuyện kể về người mẹ suốt hơn nửa thế kỷ vẫn giữ chiếc khăn rằn của người con trai đã hy sinh như giữ lại hơi ấm cuối cùng của con.
Những năm chiến tranh chống Mỹ, căn nhà nhỏ của mẹ Võ Thị Tình ở Cam Lộ nằm ngay vùng tuyến lửa Quảng Trị, nơi ngày cũng như đêm luôn nghe tiếng pháo, tiếng bom và tiếng đất rung dưới chân.
Mẹ có hai người con trai lần lượt lên đường nhập ngũ.
Người con thứ hai là người rất thương mẹ.
Đi đâu cũng quàng chiếc khăn rằn cũ trên cổ.
Khăn không đẹp.
Chỉ là mảnh vải mẹ mua ở chợ huyện, tự tay viền lại mép chỉ.
Nhưng cậu quý lắm.
Nắng quàng khăn.
Mưa quàng khăn.
Đi làm đồng cũng quàng.
Trước ngày nhập ngũ, cậu tháo khăn đưa cho mẹ rồi cười:
“Mẹ giữ giùm, khi mô con về con lấy.”
Mẹ mắng yêu:
“Mi mang theo mà dùng.”
Nhưng cậu lắc đầu:
“Để nhà cho chắc.”
Không ai biết đó là lần cuối.
Năm 1972, giấy báo tử gửi về.
Người con hy sinh tại chiến trường Quảng Trị.
Mẹ ôm chiếc khăn rằn khóc đến lịm.
Từ đó, chiếc khăn được gấp cẩn thận đặt trong rương gỗ nhỏ.
Năm nào cũng mang ra phơi nắng.
Mẹ bảo chiếc khăn ấy còn giữ mùi con.
Dù con cháu nói vải đã cũ, đã bạc màu, mẹ vẫn không cho ai giặt mạnh vì sợ mất đi chút gì còn lại.
Những chiều gió Lào thổi qua sân, mẹ lại ngồi vuốt chiếc khăn mà nhìn ra ngõ.
Mẹ nói chiến tranh lấy mất con trai, nhưng chiếc khăn rằn ấy vẫn còn giữ lại cái cảm giác như con mình vừa mới đi đâu đó rồi sẽ quay về.



