NGƯỜI MẸ GIỮ HẠT LÚA
Bà Tư có một túi nhỏ đựng những hạt lúa.
Bà bảo đó là giống lúa cha bà từng trồng.
Những năm khó khăn, gia đình phải dành dụm từng mùa.
Hạt lúa không chỉ là lương thực.
Nó là hy vọng.
Cha bà từng nói chỉ cần còn giống thì còn có thể làm lại.
Sau những năm chiến tranh, nhiều ruộng đồng bị bỏ hoang.
Gia đình trở về và bắt đầu gieo lại.
Bà Tư khi ấy còn trẻ.
Bà nhớ từng cầm những nắm lúa trên tay, rải xuống ruộng.
Mùa đầu tiên thất bại.
Mùa sau được mùa hơn.
Cha bà cười.
Ông nói vậy là đất vẫn còn thương người.
Sau này, bà giữ lại một phần hạt giống.
Không phải vì nó đặc biệt hơn những giống khác.
Mà vì nó gắn với câu chuyện gia đình.
Khi con cháu trưởng thành, bà kể.
Một người cháu làm nông nghiệp rất thích câu chuyện ấy.
Cậu xin bà một ít hạt.
Bà đồng ý.
Cậu gieo thử trên mảnh ruộng của gia đình.
Không phải để giữ nguyên giống cũ bằng mọi giá, mà để nhớ rằng có một thế hệ từng phải bắt đầu lại từ những hạt nhỏ như thế.
Mùa lúa chín, bà chống gậy ra ruộng.
Những bông lúa vàng trải dài.
Bà đưa tay chạm vào.
Bà nói với cháu rằng đất nước sau chiến tranh cũng giống một cánh đồng.
Muốn có mùa mới phải gieo lại.
Muốn có ngày mai phải bắt đầu từ những điều rất nhỏ.
Túi hạt giống vẫn được giữ.
Nhưng điều quan trọng hơn là bài học mà bà truyền lại.
Không có mùa màng nào tự nhiên mà có.
Hòa bình cũng cần được vun trồng bằng lao động, lòng kiên trì và niềm tin.


