NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA
BÀI DỰ THI
Họ và tên: Hồ Văn Đại
Bí thư Đoàn xã Ea Riêng
Số điện thoại: 0972264345
NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA
Có những câu chuyện về chiến tranh không bắt đầu bằng tiếng súng, mà bằng một dòng sông. Một dòng sông lặng lẽ chảy qua năm tháng, mang theo ký ức của một thời máu lửa. Và trên dòng sông ấy, có một người mẹ đã sống cả cuộc đời mình như một ngọn lửa không bao giờ tắt – Nguyễn Thị Suốt.
Dòng Nhật Lệ hôm nay hiền hòa, nước trong xanh, sóng lăn tăn như chưa từng biết đến chiến tranh. Nhưng có một thời, nơi đây là tuyến lửa. Bom rơi, đạn nổ, máy bay gầm rú xé toạc bầu trời.
Và giữa tất cả những âm thanh dữ dội ấy, vẫn có một âm thanh khác – đều đặn, bền bỉ:
Mẹ Suốt không phải là một người lính cầm súng. Mẹ chỉ là một người phụ nữ nông dân, sống bằng nghề chèo đò. Nhưng khi chiến tranh đến, con đò nhỏ của mẹ không còn chỉ chở người qua sông.
Nó chở cả chiến tranh.
Và cả hy vọng.
Không ai đếm được mẹ đã chèo bao nhiêu chuyến đò. Chỉ biết rằng, ngày nào cũng có người cần qua sông. Bộ đội hành quân. Thanh niên xung phong. Những chuyến hàng tiếp tế. Những người mang theo mệnh lệnh.
Và tất cả đều phải đi qua con đò của mẹ.
Bom có thể rơi bất cứ lúc nào.
Máy bay có thể xuất hiện bất cứ khi nào.
Có những lúc, bom nổ ngay giữa dòng sông, nước bắn lên cao như những cột trắng xóa. Con đò nhỏ chao đảo, tưởng chừng bị nuốt chửng.
Nhưng mẹ vẫn chèo.
Không nhanh hơn.
Không chậm lại.
Chỉ đều đặn, chắc chắn – như thể mẹ đang chèo qua một dòng sông bình yên.
Có lần, người ta khuyên mẹ nên nghỉ. Mẹ đã già rồi. Mái chèo nặng dần theo năm tháng. Nhưng mẹ chỉ cười:
“Còn người qua sông thì còn chèo.”
Một câu nói giản dị.
Nhưng phía sau là cả một ý chí không gì lay chuyển.
Mẹ không chỉ chở bộ đội. Mẹ chở cả những nỗi lo, những ánh mắt, những hy vọng. Có những người lính trẻ bước lên đò, ánh mắt còn chưa hết bỡ ngỡ. Có người lặng im, như đang nghĩ về điều gì đó rất xa.
Mẹ không hỏi nhiều.
Chỉ lặng lẽ chèo.
Có lẽ mẹ hiểu: phía bên kia con sông, không phải ai cũng còn cơ hội quay trở lại.
Và vì thế, mỗi chuyến đò không chỉ là một hành trình, mà là một lần tiễn biệt không lời.
Trong chiến tranh, có những chiến công được ghi lại bằng con số, bằng trận đánh. Nhưng cũng có những chiến công không thể đo đếm.
Như những chuyến đò của mẹ.
Không có huân chương nào đủ để ghi hết những gì mẹ đã làm. Nhưng trong lòng người dân, mẹ là một biểu tượng – biểu tượng của sự bền bỉ, của lòng dũng cảm, của tình yêu quê hương giản dị mà sâu sắc.
Hình ảnh của mẹ đã đi vào thơ ca qua những vần thơ của Tố Hữu. Nhưng dù ở trong thơ hay ngoài đời, mẹ vẫn vậy:
Mộc mạc.
Ít nói.
Và kiên cường.
Chiến tranh đã lùi xa. Dòng Nhật Lệ hôm nay đã trở lại với vẻ hiền hòa vốn có. Những con đò vẫn qua lại, nhưng không còn bom rơi, không còn khói lửa.
Người ta đi qua sông nhanh hơn.
Nhưng có lẽ, không ai còn chèo đò như mẹ.
Không ai chèo bằng cả một trái tim như thế.
Câu chuyện về Nguyễn Thị Suốt không phải là câu chuyện của quá khứ.
Nó là một lời nhắc.
Rằng có những con người đã sống một cuộc đời rất bình thường…
nhưng lại làm nên những điều phi thường.
Không cần đứng trên bục cao.
Không cần được gọi tên.
Chỉ cần sống đúng với điều mình tin.
Và có lẽ, điều khiến người ta xúc động nhất không phải là những gì mẹ đã trải qua, mà là cách mẹ đã sống:
Âm thầm như dòng sông.
Bền bỉ như mái chèo.
Và sáng lên như một ngọn lửa giữa thời hoa lửa.



