Người mẹ giữ lửa trong căn nhà cháy
Nhà bà Năm nằm sát chân làng, từng là nơi che giấu cán bộ. Khi địch phát hiện, chúng đốt nhà, tra hỏi bà về con trai đang theo cách mạng. Bà Năm tóc bạc, lưng còng, chỉ đáp: “Tôi chỉ có ngọn lửa bếp để nuôi con tôi khôn lớn.”
Chúng đánh đập, bắt bà đứng giữa căn nhà cháy dở, khói cay xè mắt. Nhưng bà không khóc, không kêu. Trong đầu bà chỉ nghĩ đến con, đến lời dặn ngày tiễn con đi: “Nước còn giặc, mẹ còn chịu được.”
Khi địch bỏ đi, căn nhà chỉ còn tro tàn. Bà Năm nhặt lại từng viên gạch, dựng tạm mái tranh, tiếp tục nấu cơm cho bộ đội. Ngọn lửa trong căn bếp nghèo ấy, qua năm tháng chiến tranh, đã sưởi ấm biết bao người lính và trở thành biểu tượng của lòng mẹ Việt Nam thời hoa lửa.



