Người mẹ giữ ngọn đèn
Người mẹ giữ ngọn đèn
Mẹ Nguyễn Thị Cúc sống trong một ngôi nhà nhỏ bên con đường dẫn ra bến sông. Những năm chiến tranh, mỗi khi màn đêm buông xuống, mẹ thường đặt một ngọn đèn dầu bên cửa sổ. Với người trong làng, đó chỉ là thói quen của một người mẹ già. Nhưng với những cán bộ đi qua, ánh đèn là dấu hiệu cho biết con đường phía trước có an toàn hay không.
Có những đêm trời mưa tầm tã, mẹ vẫn ngồi bên cửa, kiên nhẫn chờ những bước chân quen thuộc. Khi nghe tiếng động từ xa, mẹ nhanh chóng che ngọn đèn nếu phát hiện nguy hiểm, rồi bình thản ngồi bên bếp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hai người con trai của mẹ lần lượt lên đường chiến đấu. Cả hai đều không trở về. Từ ngày nhận tin, mái tóc mẹ bạc thêm nhưng ngọn đèn bên cửa vẫn được thắp.
Sau hòa bình, mẹ thường nói: “Ngày ấy, mẹ chỉ mong một ngày ngọn đèn này được thắp lên trong bình yên.” Ước nguyện giản dị ấy chính là điều mẹ đã chờ đợi suốt cuộc đời.



