Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ GIỮ TRỌN NIỀM TIN GIỮA HAI CUỘC TIỄN BIỆT

Mẹ Phạm Thị Dương sinh năm 1911, dân tộc Kinh, quê quán xã An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Trương (sinh năm 1909), người cùng quê, và sinh được 09 người con (06 trai, 03 gái). Trong căn nhà đơn sơ giữa làng quê, Mẹ vừa làm mẹ, vừa làm điểm tựa tinh thần cho cả gia đình trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.

Vĩnh Long15/01/2026ĐOÀN TN XÃ HƯNG MỸ (Chi đoàn THCS Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những chuyến đi về cơ sở để sưu tầm tư liệu lịch sử cho thế hệ trẻ, tôi có dịp dừng chân tại xã An Trường, huyện Càng Long – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, nơi từng in dấu bao hy sinh thầm lặng. Ở nơi ấy, câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Dương (1911 – 2000) vẫn được bà con nhắc đến bằng sự trân trọng và biết ơn sâu sắc.

Mẹ Phạm Thị Dương sinh năm 1911, dân tộc Kinh, quê quán xã An Trường. Mẹ lập gia đình với ông Võ Văn Trương (sinh năm 1909), người cùng quê, và sinh được 09 người con (06 trai, 03 gái). Trong căn nhà đơn sơ giữa làng quê, Mẹ vừa làm mẹ, vừa làm điểm tựa tinh thần cho cả gia đình trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.

Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ diễn ra ác liệt, Mẹ Phạm Thị Dương đã tiễn những người con của mình lên đường với niềm tin son sắt vào ngày đất nước độc lập. Người con trai đầu là liệt sĩ Võ Văn Chính, sinh năm 1948, tham gia cách mạng tháng 01 năm 1964, cấp bậc Thượng sĩ, chiến đấu trong Tiểu đoàn 509, tỉnh Trà Vinh. Anh sớm trưởng thành trong quân ngũ, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Ngày 01 tháng 01 năm 1966, anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc, khi tuổi đời còn rất trẻ. Tin con ngã xuống đến với Mẹ như một nhát dao cắt vào lòng, nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ thắp nén hương, nuốt nước mắt vào trong, tiếp tục động viên các con còn lại vững lòng theo cách mạng.

Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ lại tiễn người con trai thứ hai là liệt sĩ Võ Văn Mười, sinh năm 1950. Anh tham gia cách mạng tháng 01 năm 1966, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng du kích xã An Quảng Hữu, huyện Trà Cú. Gắn bó với từng con kênh, bờ ruộng, anh kiên cường bám trụ địa bàn, bảo vệ cơ sở cách mạng giữa vòng vây của địch. Ngày 23 tháng 11 năm 1972, trong lúc thực hiện nhiệm vụ theo phân công của cấp ủy, anh bị địch phát hiện và bắn hy sinh. Một lần nữa, Mẹ Phạm Thị Dương phải tiễn con đi trong lặng thầm, mang theo nỗi đau không lời nào diễn tả.

Hai lần tiễn biệt, hai lần mất đi một phần máu thịt, nhưng Mẹ Phạm Thị Dương chưa bao giờ oán trách. Với Mẹ, sự hy sinh của các con là niềm đau riêng, nhưng cũng là niềm tự hào chung của quê hương, của Tổ quốc. Mẹ tiếp tục sống giản dị, bền bỉ, làm điểm tựa tinh thần cho gia đình và bà con trong xóm, như chính cách Mẹ đã sống suốt cả cuộc đời mình.

Ghi nhận những cống hiến to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” cho Mẹ Phạm Thị Dương (theo Quyết định số 723/QĐ-CTN). Danh hiệu thiêng liêng ấy là sự tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với một người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Dương là lời nhắc nhở tha thiết đối với thế hệ trẻ hôm nay. Hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của biết bao anh hùng liệt sĩ và nước mắt lặng thầm của những người mẹ Việt Nam anh hùng. Với tất cả lòng thành kính, chúng tôi xin cúi đầu tưởng nhớ Mẹ và các anh hùng liệt sĩ, nguyện sống, học tập và cống hiến xứng đáng với những hy sinh cao cả ấy, để quê hương An Trường mãi bình yên, giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn