NGƯỜI MẸ GIỮA THỜI HOA LỬA

“Có những người mẹ sinh con cho gia đình, nhưng cũng có những người mẹ đã gửi những người con thân yêu của mình cho Tổ quốc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Mý là một người mẹ như thế."
Mỗi độ tháng Tư về, khi những con đường ở xã Thanh An rực rỡ cờ đỏ sao vàng, trong tôi lại dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Tiếng loa phát thanh vang lên những ca khúc cách mạng quen thuộc, nhắc nhớ một thời đất nước đi qua bom đạn. Giữa không khí ấy, tôi lại nhớ đến Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Mý, người mẹ bình dị đang sống ở ấp Cà Tong.
Nếu chỉ nhìn Mẹ hôm nay, ít ai nghĩ rằng người phụ nữ với mái tóc bạc trắng, nụ cười hiền và dáng người nhỏ bé ấy đã đi qua gần chín mươi năm cuộc đời với biết bao biến cố. Mẹ sinh năm 1936, chứng kiến những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Trên gương mặt đã in hằn dấu vết của thời gian là ánh mắt hiền hậu nhưng phảng phất một nỗi buồn rất khó gọi thành tên.
Ngày còn trẻ, Mẹ cùng chồng là ông Hoàng Tự Trương chăm chỉ làm lụng, dựng xây mái ấm và nuôi dạy bốn người con khôn lớn. Với bất kỳ người mẹ nào, con cái luôn là niềm hạnh phúc lớn nhất. Thế nhưng chiến tranh đã cướp đi của Mẹ điều quý giá ấy. Người con trai Hoàng Minh Sơn đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc và được Nhà nước công nhận là liệt sĩ.
Không có ngôn từ nào có thể diễn tả hết nỗi đau của một người mẹ phải tiễn con ra đi mà không còn ngày gặp lại. Chiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hòa bình, nhưng có lẽ trong trái tim của Mẹ, sự chia ly ấy chưa bao giờ khép lại. Mỗi lần thắp nén hương trước bàn thờ con, Mẹ không chỉ nhớ về một người con của gia đình mà còn nhớ về một thời tuổi trẻ của cả dân tộc đã gửi lại nơi chiến trường.
Có người từng nói, thời gian sẽ làm vơi đi mọi mất mát. Nhưng khi nhìn Mẹ, tôi hiểu rằng có những nỗi đau chỉ có thể lặng lẽ cất giữ trong tim. Người mẹ ấy không than trách, không kể nhiều về những hy sinh của mình. Mẹ chọn cách sống bình dị, chăm lo cho gia đình, yêu thương con cháu và luôn nở nụ cười hiền hậu với mọi người xung quanh.Chính sự bình thản ấy lại khiến tôi xúc động hơn bất cứ lời kể nào.
Mỗi dịp kỷ niệm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ, lãnh đạo địa phương đều đến thăm hỏi, động viên Mẹ. Những bó hoa, những phần quà tuy không thể bù đắp những mất mát mà Mẹ đã trải qua, nhưng chứa đựng sự biết ơn của Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân đối với những hy sinh to lớn của gia đình Mẹ. Tôi tin rằng, điều quý giá nhất đối với Mẹ không phải là những món quà ấy, mà là việc sự hy sinh của người con vẫn luôn được quê hương trân trọng và ghi nhớ.
Điều khiến tôi kính phục ở Mẹ không chỉ là sự hy sinh, mà còn là nghị lực. Sau tất cả những đau thương, Mẹ vẫn sống lạc quan, nhân hậu và giản dị. Mẹ giống như biết bao người mẹ Việt Nam khác, luôn âm thầm hy sinh mà không bao giờ nghĩ mình đã làm điều gì lớn lao.
Có lần, tôi tự hỏi điều gì đã làm nên sức mạnh để dân tộc Việt Nam vượt qua biết bao cuộc chiến tranh khốc liệt. Có lẽ câu trả lời nằm ở những con người bình dị như Mẹ Huỳnh Thị Mý. Chính những người mẹ ấy đã chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để đất nước có được hòa bình. Họ không cầm súng ngoài chiến trường, nhưng sự hy sinh của họ cũng lớn lao và cao quý không kém.
Hôm nay, khi những đứa trẻ tung tăng đến trường, khi tiếng cười vang lên trên những con đường quê yên bình của Thanh An, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Bình yên mà chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của những người con ưu tú và bằng những giọt nước mắt lặng thầm của những người mẹ.
Câu chuyện về Mẹ Huỳnh Thị Mý không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Đó còn là câu chuyện của hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã âm thầm góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc. Mỗi lần nghĩ đến Mẹ, tôi lại tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hiện tại và cố gắng cống hiến nhiều hơn cho quê hương.
Khép lại bài viết này, trong tâm trí tôi vẫn hiện lên hình ảnh người mẹ với mái tóc bạc, ánh mắt hiền từ và nụ cười đôn hậu. Mẹ đã đi qua những năm tháng "thời hoa lửa", mang trong tim nỗi đau không gì bù đắp được, nhưng vẫn dành trọn tình yêu cho quê hương, cho con cháu và cho cuộc đời.
Xin được cúi đầu tri ân Mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Mý.
Tri ân những người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc.
Tri ân những người con đã ngã xuống để đất nước hôm nay được nở hoa trong hòa bình. Và cũng xin nhắc nhở chính mình cùng thế hệ trẻ hôm nay: hãy sống sao cho xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy, để ngọn lửa yêu nước mà các thế hệ đi trước đã gìn giữ sẽ mãi được thắp sáng trên quê hương Việt Nam.



