Người mẹ gói bánh
Tết năm ấy, cả làng thiếu gạo. Nhưng mẹ anh Sơn vẫn gói được vài chiếc bánh tét nhỏ. Bà bảo: “Tết mà không có bánh, bộ đội buồn.”
Bà gói bánh bằng nếp ít ỏi, nhân chỉ có đậu và chút muối. Bánh nấu bằng củi khô. Khi bánh chín, bà bọc lại cẩn thận, gửi giao liên mang ra chiến trường.
Anh Sơn nhận bánh, mở ra thấy mùi lá chuối thơm. Anh cắt bánh chia cho cả tiểu đội. Ai cũng ăn chậm rãi, như sợ hết.
Đêm đó, anh Sơn viết thư về: “Bánh của má ngon lắm.” Mẹ anh đọc thư, khóc vì vui.
Trong chiến tranh, chiếc bánh tét nhỏ không chỉ là món ăn, mà là cái Tết của hậu phương gửi ra tiền tuyến.



