Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI MẸ GÓP NHỮNG MÙA XUÂN CỦA CON CHO TỔ QUỐC

Mẹ Lê Thị Cửu sinh năm 1905, quê tại xã Hưng Châu, nay là xã Châu Nhân, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Mẹ có năm người con, gồm ba người con trai và hai người con gái. Trong những năm đất nước trải qua chiến tranh, hai người con trai của mẹ đã lên đường tham gia kháng chiến. Đó là những người con được sinh ra từ một mái nhà bình dị, lớn lên trong tình yêu thương của mẹ và rồi đem tuổi trẻ của mình gửi vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho quê hương, đất nước.Trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng lại mang trong mình một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Đó là những người mẹ đã tiễn con ra trận, chờ đợi trong khắc khoải và rồi phải chịu đựng nỗi đau khi con mãi mãi không trở về. Trong hàng triệu người mẹ Việt Nam như thế, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cửu, quê ở Hưng Nguyên, Nghệ An, là một hình ảnh khiến mỗi chúng ta thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.

Phú Thọ11/09/2026Đoàn cơ sở xã Krông Pắc (Xã Krông Pắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những người mẹ không trực tiếp cầm súng nhưng lại mang trong mình một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Đó là những người mẹ đã tiễn con ra trận, chờ đợi trong khắc khoải và rồi phải chịu đựng nỗi đau khi con mãi mãi không trở về. Trong hàng triệu người mẹ Việt Nam như thế, Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Cửu, quê ở Hưng Nguyên, Nghệ An, là một hình ảnh khiến mỗi chúng ta thêm trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.

Mẹ Lê Thị Cửu sinh năm 1905, quê tại xã Hưng Châu, nay là xã Châu Nhân, huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An. Mẹ có năm người con, gồm ba người con trai và hai người con gái. Trong những năm đất nước trải qua chiến tranh, hai người con trai của mẹ đã lên đường tham gia kháng chiến. Đó là những người con được sinh ra từ một mái nhà bình dị, lớn lên trong tình yêu thương của mẹ và rồi đem tuổi trẻ của mình gửi vào cuộc đấu tranh giành độc lập, tự do cho quê hương, đất nước.

Người con trai đầu của mẹ là Nguyễn Văn Quyết, sinh năm 1930. Năm 1951, trong quá trình làm nhiệm vụ tại Đền Cuông, huyện Diễn Châu, Nghệ An, người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh.

Nỗi đau của người mẹ mất con vốn đã quá lớn. Nhưng chiến tranh chưa dừng lại ở đó.

Nhiều năm sau, người con trai thứ hai của mẹ là Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1945, tiếp tục lên đường chiến đấu. Năm 1966, tại mặt trận A Sầu, tỉnh Thừa Thiên Huế, người con ấy cũng đã hy sinh.

Một người con nằm lại trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp. Một người con ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hai lần mẹ phải chịu đựng nỗi đau mất con, hai lần một phần máu thịt của người mẹ hòa vào lịch sử của dân tộc.

Có thể chúng ta không biết hết những ngày mẹ đã sống như thế nào sau những lần nhận tin dữ. Nhưng chắc chắn rằng, với một người mẹ, không có nỗi đau nào có thể dễ dàng gọi tên khi những người con mình sinh ra, nuôi dưỡng và yêu thương nhất lại lần lượt nằm lại nơi chiến trường.

Mẹ có thể đã từng mong một ngày con trở về.

Mẹ có thể đã từng mong được nghe tiếng bước chân quen thuộc ngoài ngõ, được nhìn thấy con đứng trước hiên nhà, được hỏi con một câu giản dị: “Con có khỏe không?”

Nhưng chiến tranh đã không cho mẹ được hưởng trọn niềm vui ấy.

Những người con của mẹ đã đi qua tuổi trẻ bằng những năm tháng chiến đấu. Họ không trở về bằng bước chân của người lính năm xưa, mà trở về trong ký ức của mẹ, trong những nén hương tưởng niệm và trong sự ghi nhớ của quê hương, đất nước.

Thời gian rồi cũng trôi qua. Mẹ Lê Thị Cửu qua đời năm 1987. Khi mẹ còn sống, sự hy sinh của hai người con đã được ghi nhận trong danh sách những người đã hiến dâng cuộc đời cho Tổ quốc. Nhưng mãi đến năm 2023, danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” mới được truy tặng cho mẹ. Ngày 10/5/2023, tại xã Châu Nhân, huyện Hưng Nguyên, đại diện Sở Nội vụ tỉnh Nghệ An đã trao bằng danh hiệu cao quý ấy cho thân nhân của mẹ.

Danh hiệu ấy đến muộn, nhưng sự hy sinh của mẹ chưa bao giờ muộn trong lòng dân tộc.

Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn, những trận đánh vang dội hay những tên tuổi được ghi trong sách giáo khoa. Lịch sử còn được viết bằng những giọt nước mắt của người mẹ, bằng những bữa cơm thiếu đi một người con, bằng những mái nhà vắng bóng người lính trẻ và bằng những nén hương được thắp lên suốt nhiều thế hệ.

Mẹ Lê Thị Cửu là một người mẹ bình dị như biết bao người mẹ Việt Nam khác. Nhưng chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn lao.

Mẹ đã sinh ra những người con biết đặt vận mệnh của đất nước lên trên cuộc sống riêng của mình. Hai người con trai của mẹ đã hy sinh ở hai chiến trường, trong hai giai đoạn khác nhau của lịch sử. Sự hy sinh ấy góp phần làm nên con đường đi đến độc lập, thống nhất của dân tộc.

Nhìn vào cuộc đời mẹ, chúng ta càng hiểu rằng chiến tranh không chỉ diễn ra ở chiến trường. Chiến tranh còn đi qua từng mái nhà, từng người vợ, người chồng, từng người cha, người mẹ. Có những người cầm súng nơi tiền tuyến; cũng có những người ở hậu phương âm thầm chịu đựng mất mát để đất nước có thêm sức mạnh tiến về phía trước.

Với mẹ Lê Thị Cửu, hai người con Nguyễn Văn Quyết và Nguyễn Văn Lương chính là hai phần máu thịt của mẹ đã hòa vào đất nước.

Hôm nay, quê hương đã đổi thay. Những con đường làng đã khang trang hơn, những mái trường đầy tiếng trẻ thơ, cuộc sống của người dân ngày càng tốt đẹp. Thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, được ước mơ và lựa chọn tương lai của mình.

Nhưng để có được những điều bình dị ấy, đã có biết bao người không còn cơ hội nhìn thấy ngày hôm nay.

Trong số đó có những người con của mẹ Lê Thị Cửu.

Vì vậy, câu chuyện về mẹ không chỉ là câu chuyện của một gia đình. Đó còn là câu chuyện về đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”, về lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.

Mỗi khi nhắc đến các Mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng ta không chỉ nhìn thấy sự mất mát. Chúng ta còn nhìn thấy sức mạnh của tình yêu quê hương, đất nước. Bởi nếu không có những người mẹ âm thầm đứng phía sau, sẽ không có biết bao người con đủ nghị lực bước vào những năm tháng gian lao của chiến tranh.

Mẹ Lê Thị Cửu đã đi qua cuộc đời trong một thời đại đầy biến động. Mẹ đã mất đi hai người con trai, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ của quê hương Nghệ An và của lịch sử dân tộc.

Mẹ đã trao cho Tổ quốc những gì quý giá nhất của đời mình – đó là những người con.

Và hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những mùa xuân mà cha anh đã đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương.

Câu chuyện về Mẹ Lê Thị Cửu khép lại, nhưng bài học về lòng yêu nước vẫn còn vang vọng. Đó là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước, biết yêu quê hương, biết giữ gìn hòa bình và biết biến lòng biết ơn thành những việc làm tốt đẹp cho cộng đồng.

Bởi có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để chờ con trở về.

Và có những người con đã mãi mãi không trở về, để Tổ quốc được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn