Người mẹ Hà Tĩnh giữ trọn ký ức về người con liệt sĩ (2)
Câu chuyện kể về một người mẹ Hà Tĩnh sống trong ký ức và tình yêu dành cho người con đã hy sinh.
Bà Lê Thị Tâm, sinh năm 1937, là mẹ của một liệt sĩ đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Với bà, cuộc sống sau ngày nhận tin con không trở về là những chuỗi ngày lặng lẽ mà sâu nặng.
Bà kể, ngày con lên đường, bà tiễn đi trong một buổi sáng bình dị.
Không có nhiều lời, chỉ là những dặn dò quen thuộc.
“Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe”, bà nói.
Từ đó, bà sống trong những ngày chờ đợi.
Mỗi khi có thư gửi về, bà đều nâng niu từng dòng chữ.
Có những đêm, bà đọc đi đọc lại, như để giữ con ở lại bên mình.
Nhưng rồi, một ngày, tin dữ đến.
Người con mà bà luôn mong chờ đã không trở về.
Bà nói, lúc đó bà không khóc thành tiếng, chỉ thấy lòng mình trống rỗng.
Những ngày sau, bà vẫn giữ thói quen cũ – vẫn ra trước ngõ, vẫn nhìn về con đường.
“Như thể nó vẫn sẽ về”, bà nói nhỏ.
Bà giữ lại tất cả những kỷ vật của con.
Có những đêm, bà ngồi một mình, nhìn thật lâu vào tấm ảnh.
Nhưng bà không gục ngã.
Bà tiếp tục sống, chăm lo gia đình, giữ nếp nhà.
Nhiều năm trôi qua, nỗi đau không mất đi, nhưng trở thành một phần trong cuộc sống của bà.
Với bà, người con ấy chưa bao giờ rời xa.



