Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI MẸ HƯNG YÊN COI THƯƠNG BINH NHƯ CON RUỘT

Trong những năm chiến tranh ác liệt, nhiều bà mẹ ở Hưng Yên đã trở thành chỗ dựa tinh thần và sinh tồn cho thương binh từ các chiến trường chuyển về. Qua ký ức của bà Nguyễn Thị Hòa, câu chuyện khắc họa hình ảnh người mẹ coi những người lính bị thương như con ruột của mình, nuôi nấng bằng tình thương, sự hy sinh và lòng bao dung vô điều kiện.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã cướp đi của người mẹ làng quê nhiều thứ:
bình yên, giấc ngủ, và cả những đứa con chưa kịp trưởng thành.
Nhưng cũng chính chiến tranh khiến tình mẫu tử lan rộng hơn máu mủ.

Bà Nguyễn Thị Hòa là một người mẹ như thế.

Ngày đón con không cùng huyết thống

Những năm đầu thập niên 1970, khi chiến sự miền Bắc ác liệt, thương binh từ các mặt trận được đưa về làng bà để điều trị tạm thời.

“Họ gọi tôi là mẹ từ buổi đầu,” bà Hòa nhớ lại. “Nghe mà ứa nước mắt.”

Những người lính ấy không phải con ruột, nhưng bước vào nhà bà như bước về nhà mình.

Gian buồng nhỏ thành nơi nương tựa

Gian buồng đất cạnh bếp được bà dành cho thương binh. Trải chiếu rơm, đắp chăn cũ, nhưng ấm bằng hơi người.

“Có đứa sốt mê man,” bà kể. “Tôi ngồi cả đêm.”

Mỗi cơn đau của thương binh là một nhịp thắt trong lòng mẹ.

Chăm con bằng kinh nghiệm nhà quê

Không có thuốc tốt, bà dùng lá thuốc nam, nước gừng, nước muối.

“Làm mẹ quen rồi,” bà nói. “Thấy con đau là biết phải làm gì.”

Bàn tay chai sần vì ruộng đồng trở thành bàn tay cứu chữa.

Bát cháo của tình thương

Những bữa cháo loãng được nấu từ gạo dành dụm. Bà thổi từng thìa, đút từng miếng.

“Ăn chậm thôi con,” bà dỗ. “Còn đau là mẹ còn lo.”

Bát cháo ấy mang vị mặn của mồ hôi và vị ngọt của tình thương.

Gọi “mẹ” trong đêm

Nhiều đêm, thương binh mê sảng, gọi “mẹ ơi”.

“Nghe mà tim đau,” bà Hòa nói. “Không biết mẹ ruột các con ở đâu.”

Bà nắm tay họ, trả lời khẽ: “Mẹ đây.”

Giữ con giữa mưa bom

Bom rơi, nhà rung. Bà che thân mình cho thương binh.

“Con có sao thì mẹ chịu,” bà nói giản dị.

Trong khoảnh khắc ấy, bản năng người mẹ lấn át mọi sợ hãi.

Tiễn con đi tiếp

Khi thương binh hồi phục, họ lại lên đường.

“Con đi, mẹ lo,” bà Hòa nói. “Nhưng không giữ được.”

Bà gói cho mỗi người chút lương khô, dúi vào tay như tiễn con ruột.

Những lá thư hậu chiến

Sau chiến tranh, bà nhận được vài lá thư từ những người lính năm xưa.

“Con vẫn sống,” họ viết. “Nhờ mẹ.”

Những dòng chữ run run là phần thưởng lớn nhất đời bà.

Người mẹ của nhiều người con

Bà Hòa có con ruột, nhưng bà còn có những người con đi qua chiến tranh.

“Đất nước nhiều mẹ như thế,” bà nói. “Không riêng gì tôi.”

Ký ức còn mãi

Giờ đây, tuổi cao, bà vẫn nhớ từng gương mặt, từng tiếng gọi.

“Nhớ để thương,” bà nói. “Thương để sống.”

Tình mẫu tử trong chiến tranh

Người mẹ Hưng Yên coi thương binh như con ruột không phải là hình ảnh hiếm hoi, mà là biểu tượng của hậu phương Việt Nam.

Chính những người mẹ như bà Nguyễn Thị Hòa đã giữ ấm nhân tính giữa chiến tranh, nuôi dưỡng không chỉ thân thể người lính, mà cả niềm tin để họ đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn