NGƯỜI MẸ KHÔNG BIẾT ĐỌC
Nguyễn Thị Yến Nhi
Một người mẹ ở quê không biết đọc chữ.
Mỗi khi con trai gửi thư về, bà phải nhờ hàng xóm đọc giúp.
Người hàng xóm thường đọc rất chậm.
“Con khỏe.”
“Con nhớ mẹ.”
“Ở nhà mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Nghe xong, bà luôn hỏi:
“Nó có nói bao giờ về không?”
Người hàng xóm thường cười:
“Nó bảo sẽ về.”
Bà tin.
Mỗi khi có thư, bà cất rất cẩn thận.
Dù không đọc được, bà vẫn giữ từng tờ.
Bà nói:
“Đây là chữ của con tôi.”
Một ngày, người đưa thư mang đến một phong thư khác.
Lần này không phải thư của con.
Người mẹ nhận ra ngay qua vẻ mặt của người đưa thư.
Bà không cần ai đọc.
Bà hiểu.
Sau đó, những lá thư cũ vẫn được giữ trong chiếc hộp.
Người cháu sau này biết đọc, mở ra đọc cho bà nghe.
Bà ngồi bên cạnh.
Mỗi khi nghe đến câu “con nhớ mẹ”, bà lại mỉm cười.
Bà nói:
“Ngày trước nó cũng hay viết thế.”
Có những người không biết chữ nhưng vẫn hiểu được tình yêu trong từng dòng chữ.
Những lá thư không chỉ là giấy.
Chúng là tiếng nói của người con.
Là cách người ở xa gửi một phần mình về nhà.
Và với người mẹ ấy, dù bà không thể tự đọc, bà vẫn nhớ từng lá thư bằng cả trái tim.



