Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ KHÔNG BIẾT KHÓC

Câu chuyện về người mẹ tảo tần, trải qua chiến tranh với nỗi đau dồn nén, học cách giấu nước mắt để làm chỗ dựa cho gia đình.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ tôi là người ít khóc. Không phải vì mẹ không buồn, mà vì mẹ quen chịu đựng. Từ ngày cha tôi ra trận, mẹ trở thành trụ cột của cả nhà.

Những năm chiến tranh, tin tức từ chiến trường về rất chậm. Mỗi lần nghe có người trong làng nhận giấy báo tử, mẹ tôi lặng đi. Nhưng khi người khác khóc, mẹ lại là người an ủi. Mẹ bảo: “Còn hy vọng thì còn phải vững.”

Có lần, tôi bị thương nặng, đơn vị gửi giấy báo về. Khi nhận tin, mẹ không ngất, không khóc. Mẹ chỉ ngồi rất lâu trước hiên nhà. Đêm đó, mẹ thức trắng, vá lại quần áo cho tôi như thể ngày mai tôi sẽ về.

Khi tôi trở về sau chiến tranh, mẹ già đi nhiều. Tôi hỏi mẹ có bao giờ khóc vì lo cho con không. Mẹ nhìn tôi, cười nhẹ: “Mẹ khóc trong lòng thôi, khóc ra thì ai gánh việc nhà.”

Đến khi cha tôi mất vì vết thương cũ tái phát, mẹ vẫn không khóc thành tiếng. Mẹ lo tang lễ chu toàn, tiếp khách bình thản. Chỉ đến tối, khi mọi người đã về, tôi thấy mẹ ngồi một mình bên bàn thờ, tay run run thắp hương. Ánh đèn dầu soi rõ giọt nước mắt lăn trên má mẹ.

Khi ấy tôi mới hiểu, mẹ không phải không biết khóc. Mẹ chỉ chọn khóc khi không ai nhìn thấy. Cả cuộc đời mẹ, nước mắt dành để giữ cho gia đình được đứng vững qua chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn