NGƯỜI MẸ KHÔNG CÔ ĐƠN
Chúng tôi ngồi nghe chuyện kể của Bà mẹ Việt Nam anh hùng Lê Thị Nhâm
ở đội 1, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, trong ngôi nhà nhỏ của mẹ, bên dòng
kênh trong vắt in bóng hàng dừa xanh.
Năm nay mẹ Nhâm 78 tuổi, gương mặt đầy nếp nhăn, dáng người nhỏ nhắn
trong chiếc áo vải màu sữa đã bạc. Đưa chén nước đun sôi để nguội mời chúng tôi
nói, giọng nghèn nghẹn, xúc động:
Vào giữa năm 1951, ông Lĩnh nhà tôi bị giặc Pháp bắt được ở dưới hầm, tôi
nhớ hôm ấy trời nắng, không khí nồng nặc mùi khói thuốc súng và khói tre, rơm rạ
của nhà cháy do bị giặc đốt phá. Chúng dùng báng súng, gậy tre đánh chồng tôi
máu me đầy mặt, chết đi, sống lại. Tôi đi chợ về ngang qua, đã lăn xả vào đấu
tranh với địch. Một tên trong bọn có đôi mắt đỏ vằn, mặt đen xạm như da trâu
quát: “chồng mụ phải không? Bảo với nó tài liệu để đâu, khai ra tao tha chết cho”.
Tôi biết ông ấy làm giao thông cho huyện, nhưng lại nói: “Oan cho chồng tôi quá,
chồng tôi làm gì mà có tài liệu”. Tôi vừa dứt lời, nó liền giật chiếc gậy trong tay
tên lính đứng cạnh, đánh tôi túi bụi vào lưng, vào vai. Tôi ngã sập xuống, oằn oại
và nghe tiếng ông ấy yếu ớt: “Mình ở lại cố nuôi con, tôi đi…”. Giặc lôi ông Lĩnh
đến xóm Nam của xã thì ông ấy mất. Tối hôm ấy, nhân dân trong xã đấu tranh mãi
mới mang được xác chồng tôi về chôn cất. Lúc đó người con độc nhất của tôi là
Mai Công Tìu vừa đầy một tuổi.
Kể đến đây, đôi mắt già nua của mẹ ngấn lệ. Chúng tôi hiểu rằng nỗi xót
thương chồng, lòng căm thù giặc, mẹ đã dồn nén trong lòng, gắng sức trút yêu
thương vào nuôi dạy con, mong con mau lớn khôn để đi đánh giặc trả thù nhà, đền
nợ nước. Thực hiện lời dặn của chồng, mẹ đã trụ lại, thờ chồng, nuôi con. Năm
1967, Mai Công Tìu vừa tròn 17 tuổi.
Mai Công Tìu trưởng thành khi lớp lớp thanh niên đang hăng hái “xẻ dọc
Trường Sơn đi cứu nước”. Cuộc chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ ở miền Bắc và
cuộc chiến đấu của quân dân miền Nam ngày càng ác liệt. Mẹ xin cấp trên cho con
mình nhập ngũ. Người con trai duy nhất của mẹ lòng tràn đầy náo nức, phấn khởi
lên đường tòng quân đánh giặc. Anh vào Nam cùng đồng đội chiến đấu và anh
dũng hy sinh tháng 5 năm 1970.
Nhận tin con hy sinh, tim mẹ thắt lại, ngất lặng, tưởng chừng không thể
gượng nổi. Được Đảng ủy, chính quyền địa phương, bà con thân tích giúp đỡ,
trong “tình làng, nghĩa xóm”, mẹ vươn dậy, bươn trải với cuộc sống. Tháng 4-
1995, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Tháng 8-1996, chồng mẹ cũng được Tổng cục Bưu điện truy tặng Huy chương vì
sự nghiệp Bưu điện Việt Nam. Giờ đây, tóc đã bạc trắng, mắt đã mờ, mẹ sống một
mình trong tình thương của con cháu bên chồng và bà con xóm làng. Đài Phát
thanh - Truyền hình Hải Phòng và Bưu điện Hải Phòng nhận phụng dưỡng mẹ suốt
đời.
Chia tay chúng tôi, mẹ nói: Các con ạ, mặc dù chồng và con mẹ không còn
nữa, nhưng hiện giờ mẹ không cô đơn, mẹ đang sống trong tình thương yêu của
mọi người. Nghe mẹ nói vậy và ngắm căn nhà nhỏ do anh Mai Công Thời là cháu
làm cho mẹ ở, mảnh sân chạt vôi đã nhiều chỗ tróc rộp, chúng tôi hiểu rằng sự hy
sinh cao cả của mẹ cũng như của các Bà mẹ Việt Nam là thế đó!



