Người mẹ không còn nước mắt
Nỗi đau mất mát và sự kiên cường
Bà Sáu có ba người con trai. Cả ba đều ra đi trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Ngày nhận tin người con đầu hy sinh, bà khóc cạn nước mắt. Đến người thứ hai, bà không còn khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi bên bàn thờ. Khi người con út ngã xuống, bà chỉ thắp một nén hương, ánh mắt sâu thẳm đến lặng người.
Người ta nói bà mạnh mẽ. Nhưng ít ai biết, mỗi đêm, bà vẫn gọi tên các con trong giấc mơ.
Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ. Trên bàn thờ là ba tấm bằng Tổ quốc ghi công, và ba bức ảnh còn rất trẻ. Mỗi ngày, bà lau bàn thờ, thay hoa, như thể các con vẫn đang ở đâu đó rất gần.
Có người hỏi bà có hối hận không khi để các con ra trận. Bà lắc đầu: “Đất nước cần, thì con mình phải đi. Đau thì đau, nhưng không thể giữ con cho riêng mình.”
Bà không còn nước mắt, nhưng trái tim bà chưa bao giờ ngừng yêu thương.
Những người như bà chính là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại nhất.



