NGƯỜI MẸ KHÔNG TÊN – GIỮ LỬA HOA LỬA ĐẾN CUỐI ĐỜI
1. Không ai nhớ mẹ tên gì
Người ta chỉ nhớ mẹ sống một mình trong căn nhà tranh, không con, không chồng, không họ hàng gần.
2. Căn nhà mở cửa suốt đêm
Cán bộ đi qua đều biết: cửa nhà mẹ luôn hé mở. Ai mệt có thể vào nghỉ, ai đói có thể xin bát cơm.
3. Lặng lẽ như bóng đêm
Mẹ không tham gia họp, không nhận nhiệm vụ chính thức, nhưng lại là nơi bao người tìm về.
4. Ngày mẹ ra đi
Mẹ mất sau chiến tranh ít năm, không để lại một tấm ảnh.
5. Ngọn lửa còn đó
Người làng thắp hương cho mẹ mỗi dịp lễ. Không tên tuổi, nhưng mẹ sống mãi trong ký ức hoa lửa của cả vùng.



