NGƯỜI MẸ MIỀN BIỂN CHỜ CON TRONG TIẾNG SÓNG VÀ KHÓI LỬA
NGƯỜI MẸ MIỀN BIỂN CHỜ CON TRONG TIẾNG SÓNG VÀ KHÓI LỬA
(Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Khi)
Xã Tịnh Khê, thành phố Quảng Ngãi, nơi biển xanh nhưng không hiền, nơi cát trắng trải dài mà lịch sử thấm đẫm máu và nước mắt. Ở mảnh đất ấy, có một người mẹ lặng lẽ đi qua gần trọn thế kỷ đầy biến động của dân tộc – mẹ Nguyễn Thị Khi, sinh năm 1916. Đời mẹ gắn với biển. Sáng nghe sóng, trưa nghe gió, tối nghe tiếng sóng vỗ vào bờ cát như nhịp thở của quê hương. Nhưng cũng chính nơi ấy, mẹ đã nghe tiếng bom rơi, tiếng súng nổ, nghe tin dữ về những đứa con trai của mình trong khói lửa chiến tranh. Mẹ có hai người con trai. Cả hai đều lớn lên giữa những năm tháng đất nước chưa yên bình. Khi giặc đến, làng xóm tan hoang, biển không chỉ còn mùi muối mà còn nồng mùi khói đạn. Các con mẹ không chọn con đường khác – các con chọn ra đi giữ nước. Ngày tiễn con đầu ra trận, mẹ gói cho con nắm cơm, mấy con cá khô và chiếc khăn tay cũ. Mẹ không nói nhiều, chỉ dặn: “Đi đi con, làng mình còn, nước mình còn thì mẹ còn con.” Nói xong, mẹ quay đi rất nhanh, sợ nếu đứng lại sẽ bật khóc. Người con thứ hai lên đường khi chiến tranh đã khốc liệt hơn. Mẹ đã quen với cảnh tiễn con, nhưng lòng chưa bao giờ quen với nỗi lo. Đêm ấy, mẹ ngồi bên bờ biển rất lâu. Sóng vẫn vỗ, gió vẫn thổi, chỉ có mẹ là thao thức không yên. Rồi chiến trường Quảng Ngãi lần lượt cướp đi cả hai đứa con trai của mẹ. Tin báo liệt sĩ đến vào một buổi chiều nhiều gió. Mẹ nghe, không ngã quỵ, không kêu khóc. Mẹ lặng lẽ thắp nhang, đặt thêm hai bát cơm lên bàn thờ. Từ hôm đó, trong gian nhà nhỏ, hai bức ảnh con trai luôn hiện diện, như hai ánh mắt dõi theo mẹ mỗi ngày. Người ta nói, mẹ miền biển cứng cỏi. Nhưng không ai biết, mỗi đêm, khi sóng vỗ ngoài kia, mẹ lại ngồi trước hiên nhà, lắng nghe tiếng biển như nghe tiếng bước chân con trở về. Mẹ chờ – không phải chờ con sống, mà chờ một ngày đất nước yên bình, để sự hy sinh của con được trọn vẹn. Những năm sau chiến tranh, mẹ sống giản dị, lặng lẽ. Mẹ không than thở, không kể công. Khi được hỏi có đau không, mẹ chỉ nói: “Đau chứ. Nhưng nếu ai cũng giữ con mình lại, thì ai giữ nước?” Câu nói mộc mạc ấy là cả một bài học lớn về lòng yêu nước, được đúc kết từ máu con và nước mắt mẹ. Mẹ Nguyễn Thị Khi mất năm 2009, khi tuổi đã cao, khi đất nước đã yên bình hơn rất nhiều so với những năm mẹ tiễn con ra trận. Mẹ ra đi, để lại phía sau tiếng sóng vẫn ngày đêm vỗ vào bờ Tịnh Khê – như lời ru bất tận cho những người con đã hóa thân vào biển trời quê hương. Người mẹ miền biển ấy đã chờ con suốt một đời – trong tiếng sóng và khói lửa. Hôm nay, khi chúng ta lớn lên giữa hòa bình, mỗi bước chân đi trên cát trắng, mỗi con sóng hiền hòa, đều mang trong đó bóng dáng của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Khi – những người đã hy sinh hạnh phúc riêng để giữ trọn non sông.



