Bài viết

Người mẹ Nguyễn Thị Thứ

Ninh Bình21/04/2026Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại chiến trường miền Nam, có một người mẹ đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh và lòng yêu nước sâu sắc – đó là Nguyễn Thị Thứ.

Bà sinh ra và sống tại một vùng quê nghèo ở Quảng Nam. Cuộc đời của bà gắn liền với những mất mát to lớn trong chiến tranh. Bà có nhiều người con trai, con rể và cháu ngoại tham gia kháng chiến.

Khi đất nước bước vào cuộc chiến, từng người con của bà lần lượt lên đường ra trận. Người mẹ ấy không ngăn cản, không giữ lại, mà lặng lẽ tiễn con đi với niềm tin rằng họ đang làm điều đúng đắn cho Tổ quốc.

Nhưng chiến tranh không hề nhẹ nhàng.

Tin dữ lần lượt đến. Người con này hy sinh, rồi người con khác. Mỗi lần như vậy, nỗi đau lại chồng thêm nỗi đau. Nhưng điều khiến nhiều người xúc động là bà không gục ngã. Bà nén nỗi đau riêng để tiếp tục sống, tiếp tục ủng hộ cách mạng.

Tổng cộng, Nguyễn Thị Thứ đã mất 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại trong chiến tranh. Đây là một trong những mất mát lớn nhất mà một người mẹ Việt Nam từng phải chịu đựng.

Ngôi nhà nhỏ của bà từng đông vui, nhưng dần trở nên vắng lặng. Những bữa cơm thiếu dần bóng dáng con cháu. Những ngày lễ, ngày Tết không còn trọn vẹn như xưa.

Thế nhưng, bà vẫn giữ một niềm tin vững chắc. Bà tin rằng sự hy sinh của các con mình không vô ích, mà góp phần đem lại hòa bình cho đất nước.

Có lần, khi được hỏi về nỗi đau của mình, bà chỉ nói một cách giản dị: “Còn nước là còn nhà.” Câu nói ấy thể hiện một tư tưởng rất lớn – đặt lợi ích của đất nước lên trên nỗi đau cá nhân.

Sau chiến tranh, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh của bà sau này còn được chọn làm nguyên mẫu cho tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam.

Tượng đài ấy không chỉ là hình ảnh của riêng bà, mà còn là biểu tượng cho hàng ngàn bà mẹ Việt Nam đã âm thầm hy sinh trong chiến tranh.

Câu chuyện của bà không có những trận đánh, không có tiếng súng, nhưng lại mang một sức nặng rất lớn. Đó là sự hy sinh thầm lặng, là nỗi đau không thể đo đếm bằng lời.

Những người như bà đã góp phần làm nên chiến thắng, không phải bằng vũ khí, mà bằng sự chấp nhận hy sinh tất cả những gì quý giá nhất của mình.

Ngày nay, khi nhắc đến chiến tranh, người ta không chỉ nhớ đến những người lính ngoài mặt trận, mà còn nhớ đến những người mẹ ở hậu phương – những người đã mất đi nhiều nhất nhưng lại nói ít nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn