Người mẹ Ninh Bình và mâm cơm luôn thiếu một bát suốt 40 năm
Bốn mươi năm sau ngày con trai hy sinh, bà Hoàng Thị Mão (90 tuổi, Hoa Lư) vẫn dọn mâm cơm thiếu một bát. “Nhà tôi còn thiếu một người,” bà nói.
Chúng tôi đến Hoa Lư vào một buổi trưa. Trong căn nhà nhỏ, bà Mão đang dọn cơm.
Mâm cơm có ba bát.
Nhưng trong nhà chỉ có hai người.
“Tại sao lại thiếu một bát ạ?” – một bạn trong đoàn hỏi.
Bà nhìn mâm cơm, rồi nói chậm rãi:
“Vì nhà tôi… thiếu một người.”
Con trai bà nhập ngũ năm 19 tuổi.
Ngày đi, anh nói:
“Con đi rồi con về.”
Bà nhớ rất rõ câu đó.
Ban đầu, thư gửi về đều. Những dòng chữ ngắn, hỏi thăm sức khỏe, dặn mẹ giữ gìn.
“Có lần nó viết: ‘Con nhớ cơm mẹ nấu.’”
Bà cười khi kể lại. Rồi im lặng.
Sau đó, thư thưa dần.
Một ngày, cán bộ xã đến.
“Nhìn thấy là tôi biết rồi,” bà nói.
Từ ngày đó, bà không dọn đủ bát nữa.
“Không phải quên… mà là để nhớ.”
Chúng tôi ngồi ăn cùng bà. Mâm cơm đơn giản: rau, cá kho.
Nhưng không ai ăn hết bát.
Một chỗ vẫn để trống.
Khi chúng tôi ra về, bà nói:
“Các cháu sống trong hòa bình… đừng quên là có người đã không được sống tiếp.”



