Cựu Thanh niên xung phong

Người mẹ nơi bến đò lửa

Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bến đò vượt sông là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay địch. Bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng, bà Lê Thị Sâm cùng nhiều dân công hỏa tuyến đã ngày đêm chèo đò, đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông an toàn. Câu chuyện là ký ức xúc động về một đêm không thể nào quên.

Thái Nguyên17/07/2026La Văn Trình (xã Yên Trạch)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi lần đứng bên dòng sông quê hiền hòa, bà Lê Thị Sâm lại nhớ đến những đêm chiến tranh khi mặt nước đỏ rực ánh pháo sáng và tiếng bom gầm xé toạc màn đêm.

Năm 1969, khi mới hai mươi bốn tuổi, chồng đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam, bà tình nguyện tham gia đội dân công hỏa tuyến của địa phương. Công việc tưởng như đơn giản là chèo đò đưa người qua sông, nhưng lại đối mặt với hiểm nguy từng giờ. Địch biết đây là tuyến vận chuyển quan trọng nên ngày nào cũng cho máy bay quần thảo, ném bom hòng cắt đứt con đường chi viện.

Đêm ấy, trời tối đen như mực. Một tiểu đội bộ binh cùng hai thương binh cần vượt sông gấp để kịp hành quân trước khi trời sáng. Bà Sâm cùng hai đồng đội lặng lẽ đẩy chiếc đò gỗ ra giữa dòng.

Con nước chảy xiết khiến mái chèo nặng trĩu. Ai nấy đều nín thở, chỉ nghe tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền. Bất ngờ, một quả pháo sáng bừng lên, cả khúc sông sáng rực như ban ngày.

Tiếng máy bay phản lực từ xa lao tới.

"Ẩn xuống!"

Mọi người nằm sát xuống lòng thuyền. Chỉ riêng bà Sâm vẫn giữ chặt mái chèo để con đò không bị nước cuốn trôi. Những cột nước dựng lên sau loạt bom nổ chát chúa, sóng đánh nghiêng chiếc đò khiến một thương binh suýt rơi xuống sông.

Không chút do dự, bà buông một tay chèo, ôm chặt người thương binh kéo trở lại. Bàn tay bà rớm máu vì va vào mạn gỗ, nhưng chiếc đò vẫn tiếp tục tiến về phía bờ bên kia.

Khi cập bến an toàn, người chỉ huy đơn vị nắm chặt tay bà:

"Cảm ơn chị. Nếu không có chị, chúng tôi khó mà qua được."

Bà chỉ cười hiền:

"Các chú còn phải vào chiến trường. Chúng tôi ở hậu phương có vất vả mấy cũng đáng."

Sau đêm ấy, bến đò tiếp tục hoạt động suốt nhiều năm. Có những người dân công đã mãi mãi nằm lại bên dòng sông vì bom đạn, nhưng không ai lùi bước. Họ hiểu rằng, mỗi chuyến đò thành công là thêm một đoàn quân đến được tiền tuyến, thêm một phần sức mạnh cho ngày đất nước thống nhất.

Năm tháng trôi qua, bến đò năm xưa đã được thay bằng cây cầu bê tông vững chãi. Mỗi lần đi qua, bà Sâm đều dừng lại thật lâu, lặng nhìn dòng nước đang chảy.

Bà bảo với các cháu:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đừng quên rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và những con người bình dị."

Câu chuyện của bà không có những trận đánh vang dội hay chiến công được ghi trong sách sử. Đó chỉ là câu chuyện của một người phụ nữ bình thường, âm thầm chèo từng chuyến đò giữa mưa bom bão đạn. Nhưng chính những con người bình dị ấy đã góp phần viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn