Bài viết

NGƯỜI MẸ NUÔI GIẤU CÁN BỘ

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một vùng quê thuộc Tây Ninh, có một người mẹ mà ai cũng kính trọng – má Ba. Má không cầm súng, không ra trận, nhưng ngôi nhà nhỏ của má lại là nơi che chở cho nhiều cán bộ cách mạng.

Ngôi nhà của má Ba nằm sát mé rừng, xung quanh là vườn cây rậm rạp. Chính vị trí ấy đã trở thành nơi thuận lợi để nuôi giấu cán bộ.

Ban ngày, má vẫn làm ruộng, chăm vườn như bao người khác. Nhưng khi đêm xuống, má mở cửa đón những người chiến sĩ từ rừng về nghỉ chân, ăn bữa cơm nóng và nhận tin tức.

Trong nhà, má bí mật đào một hầm nhỏ dưới nền bếp. Miệng hầm được che bằng tấm ván và lớp tro bếp, nhìn qua không ai nhận ra.

Một lần, có hai cán bộ bị địch truy đuổi, chạy về nhà má trong tình trạng kiệt sức.

Không chút do dự, má nhanh chóng đưa họ xuống hầm, rồi bình tĩnh dọn dẹp như không có chuyện gì xảy ra.

Chỉ một lúc sau, lính địch ập đến.

Chúng lục soát khắp nơi, từ ngoài vườn đến trong nhà. Một tên lính còn dùng que chọc xuống nền đất gần bếp.

Má Ba vẫn bình tĩnh nhóm lửa, nấu cơm như thường.

Tên chỉ huy hỏi:
“Có ai lạ vào đây không?”

Má đáp:
“Tui ở một mình, ai mà vô.”

Giọng nói tự nhiên, ánh mắt không hề dao động khiến chúng không nghi ngờ.

Sau một hồi lục soát không tìm được gì, chúng bỏ đi.

Đợi đến khi an toàn, má mới mở hầm. Hai cán bộ bước lên, xúc động không nói nên lời.

Một người nắm tay má:
“Nếu không có má, tụi con…”

Má chỉ nhẹ nhàng nói:
“Còn sống là được rồi, lo việc nước đi con.”

Câu nói giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao người.

Trong suốt những năm chiến tranh, má Ba đã nhiều lần nuôi giấu cán bộ, bất chấp nguy hiểm luôn rình rập. Có lúc nhà bị theo dõi, có lúc bị kiểm tra bất ngờ, nhưng má chưa bao giờ nao núng.

Sau ngày hòa bình, má vẫn sống giản dị trong ngôi nhà cũ. Nhưng với người dân Tây Ninh, má là biểu tượng của lòng dũng cảm và tình yêu nước sâu sắc.

Câu chuyện của má Ba cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có những người lính nơi chiến trường, mà còn có những “hậu phương tại chỗ” – nơi che chở, nuôi dưỡng và bảo vệ cách mạng.

Và từ những mái nhà bình dị ấy, “hoa lửa” đã được giữ gìn – ấm áp, bền bỉ và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn