NGƯỜI MẸ NUÔI GIẤU CÁN BỘ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÁNG CHIẾN
rong những năm tháng chiến tranh gian khổ, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường còn có những người dân bình dị âm thầm đóng góp cho cách mạng. Họ không cầm súng ra trận nhưng sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cán bộ, bộ đội và giữ vững phong trào cách mạng tại địa phương. Bà Nguyễn Thị Hòa là một trong những người như vậy. Sinh ra trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu, bà lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của người dân lúc
Câu chuyện: NGƯỜI MẸ NUÔI GIẤU CÁN BỘ TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÁNG CHIẾN
Tác giả: Trần Văn Thiện – Phó Bí thư Chi đoàn thôn Hoàng Phú
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
Họ và tên: Nguyễn Thị Hòa
Năm sinh: 1945
Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường còn có những người dân bình dị âm thầm đóng góp cho cách mạng. Họ không cầm súng ra trận nhưng sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ cán bộ, bộ đội và giữ vững phong trào cách mạng tại địa phương. Bà Nguyễn Thị Hòa là một trong những người như vậy. Sinh ra trong một gia đình nông dân tại xã Hải Châu, bà lớn lên khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống của người dân lúc bấy giờ vô cùng khó khăn. Tuy nhiên, lòng yêu nước và tinh thần đoàn kết luôn hiện hữu trong mỗi người dân quê hương. Những năm cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, địa phương thường xuyên đón nhận các cán bộ, chiến sĩ đi công tác hoặc hành quân qua địa bàn. Gia đình bà Hòa là một trong những cơ sở tin cậy được giao nhiệm vụ hỗ trợ và bảo vệ cán bộ cách mạng. Bà kể rằng căn nhà tranh nhỏ của gia đình nhiều lần trở thành nơi dừng chân bí mật cho cán bộ. Để bảo đảm an toàn, mọi hoạt động đều được thực hiện hết sức cẩn thận. Mỗi khi có người đến liên lạc, gia đình đều chuẩn bị nơi nghỉ ngơi và tìm cách che giấu sự hiện diện của họ trước những người lạ.
Dù cuộc sống thiếu thốn, gia đình bà vẫn dành phần lương thực ít ỏi của mình để hỗ trợ cán bộ. Có những ngày cả nhà phải ăn cơm độn khoai, sắn nhưng vẫn cố gắng san sẻ cho những người đang làm nhiệm vụ. Một kỷ niệm mà bà không bao giờ quên là vào năm 1972. Khi ấy, một cán bộ đang trên đường công tác phải dừng chân tại nhà bà để tránh sự truy tìm của đối phương. Trong nhiều ngày liền, gia đình bà âm thầm chăm sóc và bảo vệ người cán bộ ấy. Mọi việc đều được giữ bí mật tuyệt đối. Các thành viên trong gia đình luôn đề cao cảnh giác. Ban ngày sinh hoạt bình thường như bao gia đình khác, nhưng ban đêm lại lặng lẽ chuẩn bị thức ăn, nước uống và hỗ trợ người cán bộ hoàn thành nhiệm vụ. Những ngày ấy luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nếu bị phát hiện, cả gia đình có thể gặp rủi ro lớn. Thế nhưng, bà và người thân không hề nao núng. Với họ, giúp đỡ cách mạng là trách nhiệm và niềm tự hào của người dân yêu nước
. Bà Hòa nhớ rằng những người cán bộ đến nhà đều rất giản dị và gần gũi. Họ thường kể chuyện về tình hình chiến trường, động viên bà con giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng. Chính những câu chuyện ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho gia đình vượt qua mọi khó khăn. Ngoài việc hỗ trợ cán bộ, bà còn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương như vận động nhân dân đoàn kết, giúp đỡ các gia đình có người thân đang chiến đấu nơi tiền tuyến và tham gia các phong trào sản xuất để bảo đảm đời sống. Theo bà, điều đáng quý nhất trong những năm tháng chiến tranh là tinh thần đoàn kết của người dân. Mọi người luôn yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Khi một gia đình gặp khó khăn, cả xóm cùng chung tay giúp đỡ. Chính sức mạnh ấy đã góp phần tạo nên hậu phương vững chắc cho cuộc kháng chiến.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, bà cùng bà con trong xã vô cùng xúc động. Nhiều người đã bật khóc vì hạnh phúc. Sau bao năm mong đợi, đất nước cuối cùng cũng được thống nhất, chiến tranh đã lùi xa. Những năm sau hòa bình, bà tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo gia đình và tham gia các hoạt động của địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng bà luôn giữ tinh thần lạc quan và niềm tin vào tương lai. Hiện nay, dù tuổi đã cao, bà vẫn thường xuyên kể cho con cháu nghe về những năm tháng kháng chiến.
Bà mong muốn thế hệ trẻ hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, biết trân trọng những hy sinh của cha ông và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Hòa là hình ảnh tiêu biểu cho những người dân bình dị đã âm thầm góp sức cho cách mạng. Họ không xuất hiện trong những trận đánh lớn nhưng chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc. Những tấm gương như bà mãi mãi là niềm tự hào của quê hương Hải Châu và là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay.
Người thực hiện: Trần Văn Thiện
Phó Bí thư Chi đoàn thôn Hoàng Phú, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An.



