Bài viết

Người mẹ nuôi quân và "bát cháo tình thâm"

Đà Nẵng09/06/2026Tiên Phước (Tiên Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một ngôi làng nhỏ cách Thành cổ không xa, có mẹ Lê Thị Tùng. Nhà mẹ nằm trong tầm pháo của cả hai bên. Nhưng suốt 81 ngày đêm, bếp lửa nhà mẹ chưa bao giờ tắt khói.

​Mẹ Tùng có một hũ gạo giấu dưới hầm bí mật. Mỗi ngày, mẹ nấu một nồi cháo loãng, rồi dùng những chiếc bình tông cũ để đựng, chờ đến khi mặt trời lặn mới bò qua những hố bom để đưa đến cho các chiến sĩ chốt ở vành đai ngoài.

​Có lần, một mảnh pháo găm vào lưng, máu chảy ướt cả áo, nhưng mẹ vẫn cố bò đến cửa hầm, tay run run đưa bình cháo cho người lính trẻ: "Uống đi con, cháo mẹ mới nấu còn nóng lắm". Anh lính nhìn thấy máu trên áo mẹ, khóc nấc lên: "Mẹ ơi, mẹ về đi, ở đây nguy hiểm lắm". Mẹ chỉ cười hiền hậu: "Mẹ già rồi, pháo nó né mẹ ra. Các con còn trẻ, phải sống để mà về với mẹ các con chứ". Hình ảnh người mẹ già nhỏ thốn, đơn độc giữa bãi đất bị cày xới, trở thành niềm an ủi lớn lao nhất, cho người lính thấy rằng họ đang chiến đấu để bảo vệ một thứ tình cảm thiêng liêng hơn mọi lý lẽ chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn