người mẹ ở hậu phương
Mỗi buổi chiều, mẹ lại ra đầu ngõ nhìn về cuối con đường làng. Chiếc khăn nâu bạc màu theo gió bay nhẹ. Mẹ không khóc. Mẹ chỉ đếm ngày, đếm tháng, đếm cả những tin báo tử của làng trên. Có người bảo mẹ: “Thôi bà ạ, chuẩn bị tinh thần đi…” Mẹ lắc đầu: “Con tôi còn sống. Tôi còn chờ được.” Niềm tin của mẹ là hậu phương vững chắc nhất trong những năm tháng bom đạn.08:30Đã gửi



