Người Mẹ Ở Hậu Phương
Người Mẹ Ở Hậu Phương
Bà Tư có ba người con trai, cả ba đều ra trận. Ngôi nhà nhỏ ven biển trở nên trống vắng. Mỗi sáng, bà vẫn dậy sớm, quét sân, nấu cơm, chờ người đưa thư. Mỗi khi nhận được thư con, bà đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Bà khoe với hàng xóm: “Thằng Hai của tôi lập công rồi đó!” Dù vậy, đêm xuống, bà lặng lẽ thắp nhang, cầu mong bình an. Có một ngày, giấy báo tử gửi về. Cả làng đến chia buồn. Bà Tư ngồi lặng hồi lâu, rồi nói: “Nó đã sống trọn tuổi trẻ của mình.” Sau đó, bà vẫn tiếp tục gửi gạo, đan áo len cho đơn vị của con. Hai người con còn lại trở về sau chiến tranh. Họ quỳ trước bàn thờ anh, trước mẹ. Bà Tư vuốt tóc con, giọng run run: “Các con sống là mẹ mừng rồi.” Người ta gọi bà là “mẹ của làng”. Bởi bà không chỉ tiễn con mình ra trận, mà còn chăm lo cho bao thanh niên khác. Thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng nơi tiền tuyến, mà còn có những hy sinh thầm lặng nơi hậu phương.



