NGƯỜI MẸ Ở XÃ HẢI TRUNG
Ở vùng quê thuần nông Hải Trung, nơi những cánh đồng lúa trải dài theo mùa gió biển, mẹ sinh ra và lớn lên như bao người phụ nữ bình dị khác. Cuộc đời mẹ tưởng chừng sẽ trôi qua trong những lo toan thường nhật, nếu không có chiến tranh.
Trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, mẹ lần lượt tiễn hai người con trai lên đường nhập ngũ. Ngày các con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ lặng lẽ gói ghém cho con từng bộ quần áo, dặn dò: “Đi đi con, giữ lấy đất nước, rồi hãy nghĩ đến nhà.”
Chiến tranh khốc liệt đã không cho mẹ cơ hội được đón con trở về. Hai tờ giấy báo tử gửi về trong hai thời điểm khác nhau, nhưng nỗi đau thì dồn lại thành một. Người làng kể rằng, ngày nhận tin dữ, mẹ chỉ lặng người đi, rồi thắp nhang trên bàn thờ, khẽ nói: “Các con đã sống xứng đáng.”
Từ đó, mẹ sống lặng lẽ hơn, nhưng chưa bao giờ gục ngã. Mẹ vẫn tham gia công tác địa phương, vẫn động viên con em trong làng tiếp tục lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Sự hy sinh của mẹ không ồn ào, nhưng sâu lắng như chính mảnh đất Hải Hậu – nơi đã hun đúc nên biết bao con người kiên cường.



