Người mẹ ôm lá cờ trong trận Mậu Thân
Câu chuyện kể về một người mẹ ở Huế đã hy sinh khi ôm lá cờ giải phóng chạy qua làn đạn trong những ngày chiến đấu ác liệt của Tết Mậu Thân năm 1968.
Cựu chiến binh Huỳnh Văn Sáu, sinh năm 1945, từng là du kích tham gia chiến đấu tại thành phố Huế trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968. Ông kể rằng những ngày ấy, khắp các con đường, mái nhà và bờ tường trong thành phố đều in dấu của bom đạn và khói lửa.
Theo lời ông Sáu, vào đầu tháng 2 năm 1968, lực lượng du kích và bộ đội đã tiến vào nhiều khu vực trong thành phố Huế. Trong số những người tham gia hỗ trợ bộ đội khi đó có rất nhiều người dân địa phương, từ thanh niên cho đến các mẹ, các chị.
Ông nhớ nhất một người phụ nữ tên Nguyễn Thị Mùi, khoảng hơn 40 tuổi, sống gần khu vực cửa Đông Ba. Chồng mất sớm, bà ở vậy nuôi hai con nhỏ và thường xuyên giúp bộ đội giấu lương thực, dẫn đường và đưa tin.
Trong một trận giao tranh gần cầu Trường Tiền, đơn vị của ông cần đưa một lá cờ giải phóng lên cắm tại một vị trí cao để làm tín hiệu cho các mũi tiến công khác nhận biết.
Lúc ấy, khu vực phía trước đang bị địch bắn dữ dội, không ai có thể dễ dàng vượt qua con đường trống trải giữa hai dãy nhà. Nhiều chiến sĩ vừa lao ra đã phải quay lại vì đạn quá nhiều.
Ông Sáu kể rằng khi thấy bộ đội lúng túng, bà Mùi đã bước tới xin cầm lá cờ. Bà nói: “Mấy chú còn trẻ, phải sống để đánh tiếp. Để tui đi.”
Không ai kịp ngăn lại, bà ôm lá cờ trong ngực rồi chạy băng qua con đường giữa tiếng súng và khói lửa. Dù đạn bắn sát bên người, bà vẫn cố chạy về phía bức tường cao nơi cần cắm cờ.
Khi chỉ còn vài bước nữa là tới nơi, bà bị trúng đạn và ngã xuống. Nhưng trước lúc gục xuống, bà vẫn cố nâng lá cờ lên cao để những người phía sau nhìn thấy.
Ông Sáu kể rằng chính hình ảnh lá cờ tung lên giữa khói lửa ấy đã tiếp thêm tinh thần cho bộ đội xung phong. Sau đó, đơn vị của ông đã chiếm được vị trí đó.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ lại những ngày chiến đấu ở Huế, ông Sáu vẫn không quên được hình ảnh người mẹ gầy gò ôm lá cờ chạy giữa làn đạn. Với ông, bà Mùi không chỉ là một người dân bình thường mà là biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của nhân dân trong chiến tranh.



