Người mẹ Quảng Ngãi nhường bát cơm cuối cùng cho cán bộ y tế.
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường Quảng Ngãi, không chỉ bộ đội và lực lượng y tế chịu gian khổ, mà cả người dân địa phương cũng sống trong thiếu thốn và hiểm nguy. Giữa bom đạn và đói nghèo, tình người vẫn là điểm tựa để con người bám trụ và giúp nhau vượt qua.
Trong một lần đi công tác và bám dân, Đặng Thùy Trâm cùng cán bộ y tế được một gia đình người dân che chở. Bữa ăn hôm đó chỉ có vỏn vẹn một nồi cơm ít ỏi, chia cho cả nhà sau nhiều ngày thiếu lương thực. Người mẹ trong gia đình, dù bản thân và con cái đều đói, vẫn lặng lẽ xới phần cơm cuối cùng trong nồi, đặt vào bát của cán bộ y tế, nói đơn giản rằng “các cô chú còn phải cứu người, cần sức hơn”.
Khoảnh khắc ấy, không có sự phô trương hay lời lẽ lớn lao. Chỉ là một hành động rất đời thường nhưng chứa đựng sự hy sinh thầm lặng. Với những người làm công tác y tế chiến trường, đó không chỉ là một bữa cơm, mà là sự tiếp sức cả về thể chất lẫn tinh thần giữa những ngày gian khổ.
Trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm, những câu chuyện như vậy phản ánh rõ một thực tế: chiến tranh không chỉ có mất mát và đau thương, mà còn có tình người ấm áp, nơi người dân và lực lượng cách mạng chia sẻ với nhau từng miếng ăn, từng giọt nước, để cùng tồn tại và tiếp tục chiến đấu.
Hình ảnh người mẹ Quảng Ngãi nhường bát cơm cuối cùng vì cán bộ y tế đã trở thành biểu tượng của sự đùm bọc, cho thấy trong gian khó nhất, lòng nhân ái vẫn là sức mạnh giúp con người đứng vững.



