Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ TÁM CON VÀ HAI LẦN TIỄN BIỆT

Trong hành trình đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại xã Đại Phước, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kích – một người mẹ đã dành trọn cuộc đời cho gia đình và đất nước, với những hy sinh thầm lặng mà lớn lao. Mẹ sinh năm 1923, lớn lên trên mảnh đất quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Lập gia đình với đồng chí Lê Văn Lợi, Mẹ sinh được tám người con – ba trai, năm gái. Ngôi nhà đông con luôn đầy ắp tiếng cười, là nơi Mẹ gửi gắm tất cả yêu thương và hy vọng.

Vĩnh Long19/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng tại xã Đại Phước, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kích – một người mẹ đã dành trọn cuộc đời cho gia đình và đất nước, với những hy sinh thầm lặng mà lớn lao.

Mẹ sinh năm 1923, lớn lên trên mảnh đất quê nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Lập gia đình với đồng chí Lê Văn Lợi, Mẹ sinh được tám người con – ba trai, năm gái. Ngôi nhà đông con luôn đầy ắp tiếng cười, là nơi Mẹ gửi gắm tất cả yêu thương và hy vọng.

Nhưng khi chiến tranh lan rộng, mái ấm ấy không còn bình yên như trước. Chồng Mẹ – liệt sĩ Lê Văn Lợi – tham gia cách mạng từ tháng 12/1961, làm công tác giao bưu, một nhiệm vụ âm thầm nhưng vô cùng nguy hiểm. Ngày 27/4/1963, trong một trận chống địch càn vào cơ quan, ông cùng đồng đội chiến đấu đến cùng và anh dũng hy sinh.

Tin chồng mất đến với Mẹ như sét đánh giữa trời. Tám đứa con còn nhỏ dại, một mình Mẹ gồng gánh tất cả. Nhưng trong đau thương, Mẹ không lùi bước. Mẹ vẫn lặng lẽ nuôi con, vẫn nuôi dưỡng trong các con tình yêu quê hương và ý chí tiếp bước cha.

Rồi đến lượt người con trai – liệt sĩ Lê Văn Da – trưởng thành, nối bước cha lên đường chiến đấu. Là Trung đội phó, anh chiến đấu kiên cường, không quản hiểm nguy. Ngày 21/4/1971, anh anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau thêm một lần nữa giáng xuống cuộc đời người mẹ.

Hai lần tiễn biệt – một lần mất chồng, một lần mất con. Những mất mát ấy không gì có thể bù đắp. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất khi nghe người dân kể lại, là Mẹ Phạm Thị Kích chưa từng than trách số phận. Mẹ lặng lẽ chịu đựng, lặng lẽ sống, và tiếp tục nuôi dạy những người con còn lại nên người.

Người dân Đại Phước vẫn nhớ về Mẹ như một người phụ nữ hiền hậu, giàu đức hy sinh. Trong ánh mắt Mẹ luôn ánh lên nỗi buồn, nhưng cũng là niềm tự hào – tự hào vì chồng và con đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Ngày 26/3/2014, Mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Đó là sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời đã dâng hiến những gì thiêng liêng nhất.

Rời Đại Phước, lòng tôi lặng đi. Tôi hiểu rằng, phía sau những trang sử hào hùng là những câu chuyện rất đỗi đời thường nhưng thấm đẫm nước mắt như cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kích.

Là một cán bộ Đoàn hôm nay, tôi tự nhủ phải sống xứng đáng hơn, phải biết trân trọng hòa bình, và góp phần giữ gìn những giá trị mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả máu và nước mắt. Để những hy sinh ấy sẽ mãi được khắc ghi trong lòng quê hương, trong trái tim của mỗi người con đất Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn