Người mẹ tần tảo nuôi dưỡng những người con khôn lớn

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Ngâu (1923-2022), quê quán ở ấp Cà Tong, xã Thanh An, huyện Dầu Tiếng, tỉnh Bình Dương. Trong những năm tháng đất nước trải qua hai cuộc kháng chiến trường kỳ, mẹ vừa là người vợ, người mẹ tần tảo nuôi dưỡng những người con khôn lớn, vừa âm thầm cống hiến cho sự nghiệp cách mạng bằng chính những hy sinh lớn lao của gia đình mình. Trong số những người con của mẹ, hai người đã tình nguyện tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước và anh dũng hy sinh, được Nhà nước công nhận là liệt sĩ. Đó là liệt sĩ Trần Văn Sắc (sinh năm 1944), hy sinh năm 1969 tại Cầu Cát (Dầu Tiếng), và liệt sĩ Trần Văn Bình (tự là Bìa, sinh năm 1946), hy sinh năm 1969 tại Cầu Sắt, lô 45. Sự hy sinh của hai người con là minh chứng cho truyền thống yêu nước, tinh thần bất khuất của gia đình mẹ Nguyễn Thị Ngâu. Để ghi nhận những cống hiến và mất mát to lớn ấy, ngày 26 tháng 12 năm 2014, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng mẹ danh hiệu cao quý "Mẹ Việt Nam Anh hùng". Cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Ngâu là biểu tượng đẹp về đức hy sinh, lòng yêu nước và sức mạnh phi thường của người mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh, để lại cho các thế hệ hôm nay bài học sâu sắc về lòng biết ơn và trách nhiệm đối với Tổ quốc.
"Có những người mẹ không cầm súng bước ra chiến trường, nhưng trái tim của họ lại trở thành chiến trường khốc liệt nhất. Mỗi lần tiễn con đi là một lần gửi theo cả máu thịt của mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc."
Mảnh đất Dầu Tiếng những năm tháng chiến tranh là nơi hứng chịu biết bao bom đạn, nhưng cũng là nơi hun đúc nên biết bao con người kiên trung, bất khuất. Mẹ Ngâu lớn lên giữa cuộc sống lam lũ của người nông dân Nam Bộ, sớm thấm thía giá trị của hòa bình và độc lập. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, mẹ lập gia đình. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng luôn tràn ngập tiếng cười của đàn con thơ. Mẹ sinh và nuôi dưỡng các con bằng đôi bàn tay tảo tần, bằng những bữa cơm đạm bạc và bằng cả tình yêu thương. Mỗi người con lớn lên đều được mẹ dạy phải biết sống ngay thẳng, yêu quê hương và thương đồng bào. Rồi chiến tranh chống Mỹ bùng nổ. Tiếng bom đạn một lần nữa phủ lên quê hương Dầu Tiếng. Những cánh rừng cao su xanh mướt trở thành chiến trường ác liệt. Trong hoàn cảnh ấy, hai người con trai của mẹ đã tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Người con thứ tư là Trần Văn Sắc, sinh năm 1944. Người con thứ năm là Trần Văn Bình, còn gọi là Bia, sinh năm 1946. Hai anh mang theo lời dặn dò giản dị của mẹ trước ngày lên đường:"Các con đi vì nước, mẹ mong đất nước sớm ngày độc lập các con bình an trở về”
Năm 1969, tin dữ lần lượt bay về, liệt sĩ Trần Văn Sắc đã anh dũng hy sinh tại Cầu Cát (Dầu Tiếng) khi tuổi đời mới hai mươi lăm. Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, cũng trong năm ấy, mẹ lại nhận thêm giấy báo tử của người con thứ năm – liệt sĩ Trần Văn Bình (Bìa) – hy sinh tại Cầu Sắt, lô 45, khi mới hai mươi ba tuổi. Hai lần nhận giấy báo tử. Hai lần tiễn con vào cõi bất tử. Đó là nỗi đau không lời nào diễn tả được. Người ta kể rằng, sau mỗi lần khóc con, mẹ lại lặng lẽ lau nước mắt, tiếp tục chăm lo cho những người con còn lại. Bởi mẹ hiểu, chiến tranh còn chưa kết thúc. Sau lưng những người chiến sĩ vẫn cần một hậu phương vững chắc.
Mẹ chỉ lặng lẽ biến nỗi đau riêng thành sức mạnh để động viên gia đình và bà con trong xóm tiếp tục tin vào ngày đất nước thống nhất. Có người từng nói: "Chiến tranh cướp đi tuổi trẻ của những người lính, nhưng cũng lấy đi tuổi xuân của những người mẹ." Mẹ Nguyễn Thị Ngâu chính là một trong những người mẹ như thế. Mẹ không trực tiếp chiến đấu nơi tiền tuyến, nhưng sự hy sinh của hai người con đã góp phần làm nên độc lập của dân tộc. Chính những người mẹ âm thầm như mẹ đã tạo nên hậu phương vững chắc để tiền tuyến vững lòng chiến đấu.
Chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975 là mốc son lịch sử đánh dấu kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ và nối liền hai miền Nam - Bắc. Đất nước hòa bình những cánh rừng cao su Dầu Tiếng hôm xanh trở lại. Tiếng bom đã nhường chỗ cho tiếng chim. Nhưng trong ngôi nhà nhỏ của mẹ, hai khoảng trống mang tên Trần Văn Sắc và Trần Văn Bình mãi mãi không thể lấp đầy.
Để ghi nhận những hy sinh to lớn ấy, ngày 26 tháng 12 năm 2014, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý "Mẹ Việt Nam Anh hùng". Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận dành riêng cho mẹ Nguyễn Thị Ngâu, mà còn là lời tri ân của Tổ quốc đối với biết bao người mẹ Việt Nam đã hiến dâng những điều quý giá nhất cho nền độc lập, tự do của dân tộc.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Ngâu không chỉ là câu chuyện của một gia đình có hai người con là liệt sĩ. Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước được vun đắp từ mái nhà đơn sơ nơi vùng quê mảnh đất Cà Tong; là câu chuyện về sức mạnh phi thường của tình mẫu tử khi đặt tình yêu Tổ quốc lên trên nỗi đau riêng. Hôm nay, khi đứng trước những hàng bia liệt sĩ hay đọc lại tên mẹ trong danh sách các Mẹ Việt Nam Anh hùng, chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Mỗi tấc đất quê hương đều được đánh đổi bằng tuổi thanh xuân của những người lính và bằng những giọt nước mắt thầm lặng của những người mẹ.
Từ câu chuyện của mẹ, mỗi chúng ta hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong thời chiến mà còn phải được gìn giữ và phát huy trong thời bình. Ngày nay, khi đất nước không còn tiếng bom rơi, mỗi người trẻ không cần hy sinh bằng máu xương như thế hệ cha anh, nhưng cần cống hiến bằng tri thức, trách nhiệm, đạo đức, sự sáng tạo và khát vọng xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, văn minh.
"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng hương thơm của những bông hoa bất tử mang tên lòng yêu nước vẫn còn mãi. Trong khu vườn của lịch sử dân tộc, Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Ngâu sẽ luôn là một bông hoa đẹp, tỏa sáng bằng sự hy sinh, đức hy sinh và tình yêu Tổ quốc vô bờ bến
Chùm ảnh tư liệu
1 / 2
Ảnh tư liệu của bài viết.



