Bài viết

Người mẹ thời chiến

Thái Nguyên08/04/2026Trần Thị Nhung (Chi đoàn Trường Tiểu học Hoàng Nông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ thời chiến Ở một vùng quê nghèo, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có một người mẹ sống cùng người con trai duy nhất. Ngôi nhà nhỏ lợp mái rơm nằm bên cánh đồng, nơi mỗi buổi chiều, hai mẹ con thường ngồi bên nhau, nhìn mặt trời lặn sau rặng tre. Người con trai lớn lên trong những câu chuyện mẹ kể về lòng yêu nước, về những người anh hùng đã ngã xuống để bảo vệ quê hương. Cậu hiểu rằng, đất nước đang cần những người trẻ như mình. Một ngày kia, cậu đứng trước mẹ, giọng run run nhưng ánh mắt kiên định: – Mẹ ơi, con xin đi bộ đội! Người mẹ lặng im. Bàn tay đang vá áo bỗng khựng lại. Bà nhìn con rất lâu, đôi mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Bà biết, chiến tranh là mất mát, là chia ly. Nhưng bà cũng hiểu, nếu ai cũng sợ, thì ai sẽ bảo vệ đất nước? Cuối cùng, bà khẽ gật đầu. Bà không khóc, chỉ nhẹ nhàng nói: – Con đi nhé… nhớ giữ gìn sức khỏe. Mẹ ở nhà luôn chờ con. Ngày tiễn con lên đường, người mẹ dậy từ rất sớm. Bà chuẩn bị cho con một túi nhỏ, bên trong có vài bộ quần áo, ít gạo rang và chiếc khăn tay bà tự may. Trước khi con đi, bà nắm chặt tay con, như muốn giữ lại hơi ấm ấy thật lâu. Nhưng rồi, bà buông tay, nhìn con bước đi xa dần trên con đường làng. Từ đó, mỗi ngày của người mẹ là những ngày chờ đợi. Sáng bà ra đồng, chiều bà lại đứng trước ngõ, nhìn về phía con đường quen thuộc. Mỗi lần có người đưa thư đến, tim bà lại đập nhanh hơn. Những lá thư của con là niềm vui lớn nhất. Trong thư, con kể về những ngày hành quân gian khổ, về đồng đội, về những trận đánh ác liệt… nhưng luôn kết thúc bằng câu: – Mẹ ơi, con vẫn khỏe, mẹ đừng lo! Nhiều đêm, nghe tiếng bom vọng lại từ xa, người mẹ không ngủ được. Bà chỉ biết ngồi lặng lẽ, cầu mong con mình và bao người lính khác được bình an. Rồi một ngày, không phải là lá thư quen thuộc, mà là tin báo từ đơn vị. Người con trai đã anh dũng hy sinh trong một trận chiến. Tờ giấy nhỏ trên tay run lên, nhưng người mẹ không khóc òa. Bà lặng lẽ ngồi xuống, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt đã nhiều nếp nhăn. Vài ngày sau, bà ra trước ngõ, nơi ngày xưa tiễn con đi. Vẫn con đường ấy, vẫn hàng tre ấy… nhưng con bà sẽ không bao giờ trở về nữa. Dù đau đớn, người mẹ vẫn ngẩng cao đầu. Bà nói với mọi người: – Con tôi đã hy sinh cho đất nước. Tôi tự hào về con.

Từ đó, người mẹ vẫn sống lặng lẽ trong ngôi nhà nhỏ. Mỗi chiều, bà lại nhìn về phía xa, như vẫn chờ một bóng dáng thân quen. Nhưng trong trái tim bà, nỗi đau đã hòa cùng niềm tự hào – niềm tự hào về một người con đã sống và hy sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người mẹ thời chiến | Câu chuyện thời hoa lửa