Người Mẹ Thứ – Ngọn Lửa Bất Diệt Trong Lòng Dân Tộc
Nếu ai hỏi tôi rằng hình ảnh nào đẹp nhất trong lịch sử Việt Nam, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời đó là dáng hình của những người mẹ. Những người mẹ không cầm súng, nhưng đôi bàn tay gầy guộc của các mẹ đã nâng đỡ cả một cuộc trường chinh của dân tộc.
Người mẹ ấy hiện lên trong ký ức của những người lính già là hình ảnh người phụ nữ dưới mái tranh nghèo bên dòng sông Thu Bồn hay những rặng dừa miền Tây. Mẹ là người đã giấu những đứa con của mình vào hầm bí mật ngay dưới gầm giường, là người thản nhiên ngồi sàng gạo trước sân để làm ám hiệu cho cán bộ khi có giặc càn qua. Tính mạng của mẹ chỉ mỏng manh như chiếc lá trước gió, nhưng lòng dũng cảm của mẹ thì vững chãi như rặng núi Trường Sơn.
Là một người con của mảnh đất Quảng Nam cũ, tôi rất tự hào về những người mẹ như Mẹ Thứ (Quảng Nam) – biểu tượng lớn nhất của sự hy sinh. Mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại đã ngã xuống vì độc lập. Cứ mỗi lần nhận được tin báo tử, lòng mẹ lại thêm một vết sẹo, nhưng mẹ chưa bao giờ hối hận vì đã dâng hiến những người con rể, con ruột thịt nhất của mình cho Tổ quốc. Hình ảnh mẹ ngồi bên mâm cơm với những chiếc bát trống không, như chờ đợi một phép màu rằng các con sẽ trở về, đã trở thành nỗi đau chung của cả dân tộc.
Người mẹ Việt Nam còn là những người mẹ nuôi quân, là "người mẹ thứ hai" của những anh giải phóng quân từ miền Bắc hành quân vào. Các mẹ sẵn sàng nhường bát cơm khoai, dành manh áo ấm cho những người lính trẻ mà mẹ chưa từng biết tên. Với mẹ, bất cứ ai mặc áo lính xanh, đeo ba lô con cóc cũng đều là con mình. Sự che chở của các mẹ chính là "bức tường thép" mà không một loại bom đạn nào có thể xuyên thủng.
Ngày hòa bình lập lại, đất nước rợp bóng cờ hoa, nhưng sau lưng niềm vui ấy là những giọt nước mắt thầm lặng của mẹ trong căn nhà vắng. Những người mẹ ấy đã hóa thân vào mây trời, vào đất đá, vào mỗi tấc đất ta đang đi.
Lịch sử sẽ mãi ghi danh các mẹ không chỉ bằng những tấm Huân chương, mà bằng chính trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Các mẹ chính là hiện thân của sự bao dung, là điểm tựa tinh thần để chúng ta biết trân trọng cái giá của tự do hôm nay.
Đứng trước tượng đài các Mẹ, tôi thấy mình nhỏ bé biết bao. Xin được nghiêng mình kính cẩn trước những "Người mẹ thứ" – những đóa hoa bất tử trong thời hoa lửa của dân tộc.


