Người mẹ tiễn ba con ra trận
Ở một vùng quê nhỏ Nghệ An, người dân vẫn nhắc nhiều về mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Sâm — người đã tiễn cả ba người con trai ra chiến trường trong những năm đất nước còn chia cắt.
Người con trai đầu hy sinh năm 1968 tại Quảng Trị. Tin báo tử vừa gửi về chưa lâu thì người con thứ hai tiếp tục lên đường nhập ngũ.
Nhiều người trong làng khuyên bà giữ người con út ở nhà để phụng dưỡng tuổi già. Nhưng bà chỉ lặng lẽ nói:
“Nước chưa yên thì mẹ nào cũng phải gác chuyện riêng.”
Ngày tiễn người con út lên đường, bà dậy từ rất sớm nấu nồi cơm cuối cùng cho con ăn trước khi đi. Bữa cơm hôm ấy gần như không ai nói gì. Người mẹ chỉ lặng lẽ nhìn con trai mặc quân phục rồi chỉnh lại cổ áo cho con.
Khi người con bước ra đầu ngõ, bà gọi với theo:
“Ráng sống mà trở về.”
Nhưng rồi người con út cũng hy sinh hai năm sau đó.
Người ta kể rằng ngày nhận giấy báo tử thứ ba, bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ ngồi lặng rất lâu trước bàn thờ các con.
Sau chiến tranh, căn nhà nhỏ của bà trở thành nơi nhiều đoàn thanh niên tìm đến thăm. Ai cũng xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ nông dân.
Có lần, một bạn trẻ hỏi bà:
“Mẹ có hối hận không?”
Bà nhìn lên di ảnh các con rồi đáp chậm rãi:
“Đau chứ. Nhưng nếu ngày ấy các con mẹ không đi, thì làm gì có hòa bình hôm nay.”



