Người mẹ tiễn ba con ra trận
Ở một làng quê nghèo miền Trung, có một người mẹ quanh năm chỉ quen với ruộng đồng và bếp lửa. Khi chiến tranh ác liệt, cả ba người con trai của mẹ lần lượt viết đơn tình nguyện ra trận. Ngày tiễn con đi, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho mỗi người một nắm cơm và dặn:
“Đất nước còn chiến tranh thì phải có người đứng lên giữ nước.”
Năm tháng qua đi, hai người con hy sinh ở chiến trường Quảng Trị, người con út mãi mãi nằm lại nơi biên giới Tây Nam. Tin báo tử đến liên tiếp, ai cũng nghĩ mẹ sẽ gục ngã. Nhưng mẹ vẫn ngày ngày tham gia gói bánh gửi tiền tuyến, chăm sóc thương binh trong làng.
Sau này, mẹ được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Có người hỏi mẹ đau nhất điều gì, mẹ chỉ nhìn lên bàn thờ con rồi nói:
“Đau chứ… nhưng nếu được chọn lại, các con tôi vẫn sẽ đi.”



