NGƯỜI MẸ TIỄN CHỒNG, TIỄN CON GIỮA LỬA ĐẠN QUÊ HƯƠNG
Trong một lần về lại xã Phương Thạnh để sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kiềm – một người mẹ đã lặng lẽ đi qua chiến tranh với những mất mát không gì bù đắp nổi. Mẹ sinh năm 1916, lớn lên trên mảnh đất quê hiền hòa nhưng cũng nhiều biến động. Lập gia đình với đồng chí Đặng Văn Còn, Mẹ có ba người con gái. Cuộc sống tuy giản dị nhưng đầm ấm, cho đến khi chiến tranh lan rộng, cuốn cả gia đình vào những tháng ngày khốc liệt.
Trong một lần về lại xã Phương Thạnh để sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi được nghe kể về cuộc đời của Mẹ Phạm Thị Kiềm – một người mẹ đã lặng lẽ đi qua chiến tranh với những mất mát không gì bù đắp nổi.
Mẹ sinh năm 1916, lớn lên trên mảnh đất quê hiền hòa nhưng cũng nhiều biến động. Lập gia đình với đồng chí Đặng Văn Còn, Mẹ có ba người con gái. Cuộc sống tuy giản dị nhưng đầm ấm, cho đến khi chiến tranh lan rộng, cuốn cả gia đình vào những tháng ngày khốc liệt.
Chồng Mẹ – liệt sĩ Đặng Văn Còn – là người cán bộ tận tụy với phong trào cách mạng địa phương. Với cương vị Phó Chủ tịch Mặt trận xã, ông luôn đi đầu trong các hoạt động, gắn bó với nhân dân. Ngày 25/01/1968, trên đường đi thăm một đồng chí bị bệnh trở về, ông bị địch đánh bom và hy sinh. Sự ra đi đột ngột ấy đã để lại nỗi đau lớn cho Mẹ và các con.
Mất chồng, Mẹ nén đau thương, tiếp tục nuôi dạy các con trong hoàn cảnh chiến tranh còn đầy gian khổ. Nhưng rồi, một lần nữa, chiến tranh lại lấy đi của Mẹ một phần máu thịt.
Người con gái – liệt sĩ Đặng Thị Hằng – khi trưởng thành đã nối bước cha, tham gia cách mạng, làm công tác giao liên. Công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, chị ngày ngày vượt qua bom đạn, đưa đón, liên lạc, giữ mạch sống cho phong trào cách mạng. Ngày 05/01/1974, chị bị biệt kích bắn hy sinh, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Hai lần nhận tin dữ – một lần mất chồng, một lần mất con – là hai vết thương không bao giờ lành trong trái tim người mẹ. Nhưng điều khiến tôi lặng người khi nghe kể lại, là Mẹ Phạm Thị Kiềm vẫn kiên cường sống, không than trách, không gục ngã. Mẹ tiếp tục nuôi dạy những người con còn lại, tiếp tục giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Người dân Phương Thạnh vẫn nhắc về Mẹ với sự kính trọng sâu sắc. Họ nói Mẹ hiền lắm, sống giản dị, nhưng trong sâu thẳm là một nghị lực phi thường – nghị lực của một người mẹ đã dâng hiến cả chồng và con cho Tổ quốc.
Ngày 04/8/2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận, mà còn là lời tri ân của cả dân tộc đối với những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại.
Rời Phương Thạnh, lòng tôi trĩu nặng. Tôi hiểu rằng, phía sau độc lập, tự do hôm nay là biết bao giọt nước mắt của những người mẹ như Mẹ Phạm Thị Kiềm.
Là một cán bộ Đoàn, tôi tự nhủ phải sống có trách nhiệm hơn, phải biết trân trọng hòa bình, và góp phần giữ gìn những giá trị mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời. Để những hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên, và để ngọn lửa yêu nước sẽ mãi cháy trong tim mỗi người con quê hương hôm nay.



