Bài viết

NGƯỜI MẸ TIỄN CON

NGƯỜI MẸ TIỄN CON

Tây Ninh24/04/2026Huỳnh Thị Tài Linh (an ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh đầy khốc liệt, có những cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Đó không phải là những lời tiễn biệt ồn ào, mà là những ánh mắt, những cử chỉ giản dị, chứa đựng biết bao tình cảm và niềm tin. Hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của biết bao gia đình Việt Nam. Ở một làng quê nghèo, nơi những hàng tre vẫn ngày ngày xào xạc trong gió, có một người mẹ sống cùng con trai duy nhất của mình. Cuộc sống tuy vất vả nhưng bình yên. Người mẹ ngày ngày làm lụng, chăm lo cho con khôn lớn. Còn người con, sau những năm tháng học hành và trưởng thành, đã quyết định lên đường nhập ngũ khi Tổ quốc gọi tên. Ngày con lên đường, không khí trong làng trở nên trầm lắng hơn thường lệ. Những người thanh niên cùng trang lứa cũng chuẩn bị hành trang, sẵn sàng bước vào cuộc chiến. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu rằng phía trước là gian khổ, là hiểm nguy, và có thể là những mất mát không thể tránh khỏi. Người mẹ dậy từ rất sớm. Bà chuẩn bị cho con một ít đồ đạc đơn sơ: vài bộ quần áo, chút lương khô, và những vật dụng cần thiết. Bà không có gì quý giá để cho con, ngoài tình yêu thương và những lời dặn dò chân thành. Khi con khoác ba lô lên vai, người mẹ chỉ lặng lẽ nhìn, đôi mắt ánh lên sự kiên cường xen lẫn nỗi lo lắng. Trước khi con bước đi, người mẹ đưa tay chỉnh lại cổ áo, vuốt nhẹ mái tóc con như ngày còn bé. Bà không khóc, cũng không níu kéo. Bởi bà hiểu, con mình ra đi là để bảo vệ quê hương, để giữ gìn cuộc sống bình yên cho biết bao gia đình khác. Sự hy sinh ấy tuy lớn lao, nhưng là điều cần thiết. Con cúi đầu chào mẹ, ánh mắt đầy quyết tâm. Trong khoảnh khắc ấy, giữa hai mẹ con không cần nhiều lời nói. Tất cả đã được gửi gắm qua cái nhìn, qua cái nắm tay siết chặt. Đó là lời hứa sẽ sống xứng đáng, là niềm tin vào ngày trở về. Người mẹ đứng nơi đầu ngõ, dõi theo bóng con khuất dần sau hàng tre. Dáng người gầy gò nhưng vững chãi, như chính tinh thần của bà. Khi con không còn nhìn thấy nữa, bà mới quay vào nhà, tiếp tục công việc thường ngày. Nhưng từ giây phút ấy, trong lòng bà luôn có một khoảng trống – khoảng trống của nỗi nhớ và sự chờ đợi.

Những ngày sau đó, người mẹ vẫn sống như bao người dân khác: ra đồng, chăm sóc vườn tược, tham gia các hoạt động của làng. Nhưng mỗi khi nghe tin từ chiến trường, bà lại lặng im, lắng nghe từng thông tin nhỏ nhất. Mỗi lá thư gửi về đều được bà nâng niu, đọc đi đọc lại nhiều lần.

Có những lúc chiến tranh ác liệt, tin tức trở nên hiếm hoi. Sự chờ đợi kéo dài khiến lòng người thêm nặng trĩu. Nhưng người mẹ vẫn kiên trì, vẫn giữ vững niềm tin vào con, vào ngày chiến thắng.

Thời gian trôi qua, chiến tranh rồi cũng kết thúc. Có những người con trở về trong niềm vui đoàn tụ, cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng dù kết quả ra sao, hình ảnh người mẹ tiễn con năm xưa vẫn luôn in đậm trong ký ức của mỗi người.

Đối với người mẹ, sự hy sinh không chỉ là việc chấp nhận xa con, mà còn là sự chấp nhận những điều không thể biết trước. Nhưng chính từ những người mẹ như vậy, sức mạnh của dân tộc đã được hun đúc. Họ là hậu phương vững chắc, là điểm tựa tinh thần cho những người lính nơi tiền tuyến.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện về người mẹ tiễn con ra trận vẫn được nhắc lại như một biểu tượng của lòng yêu nước. Thế hệ trẻ khi nghe những câu chuyện ấy sẽ hiểu hơn về giá trị của hòa bình, về những hy sinh thầm lặng mà cha ông đã trải qua.

Người mẹ năm xưa có thể đã già đi,mái tóc đã bạc theo năm tháng ,nhưng tình yêu dành cho con và cho quê hương thì vẫn vẹn nguyên. Hình ảnh bà đứng nơi đầu ngõ,lặng lẽ tiễn con,không chỉ là một ký ức, mà còn là một phần không thể thiếu trong lịch sử dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn