Bài viết

NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN

Hải Phòng19/01/2026Nguyen van vinh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Nguyễn Trãi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN

Sáng sớm năm 1954, làng quê miền trung du còn chìm trong màn sương mỏng. Con đường đất nhỏ dẫn ra đầu làng vắng lặng, chỉ nghe tiếng gà gáy xa xa và tiếng gió thổi nhẹ qua hàng tre. Người mẹ già lặng lẽ đứng trước hiên nhà, tay nắm chặt vạt áo nâu đã sờn, mắt dõi theo dáng con trai đang buộc lại chiếc ba lô bạc màu.

Anh là con trai duy nhất của bà. Cha mất sớm vì bệnh nặng, bao năm qua hai mẹ con nương tựa vào nhau qua những mùa đói no, bom đạn. Khi lệnh tổng động viên được ban xuống, anh không chần chừ. Anh hiểu rằng, đất nước đang cần những người trẻ như mình.

Bà mẹ không khóc. Bà đã khóc đủ rồi trong những năm tháng mất mát trước đó. Sáng hôm ấy, bà chỉ lặng lẽ gói cho con nắm cơm, mấy củ sắn khô và chiếc khăn tay cũ. Đôi bàn tay gầy guộc run run, nhưng ánh mắt bà lại bình thản đến lạ.

Trước lúc lên đường, anh quỳ xuống bên mẹ.
“Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ về.”

Bà đặt tay lên đầu con, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát:
“Con cứ đi. Ra trận thì phải vững lòng. Giữ vững niềm tin, con ạ. Đất nước rồi sẽ thắng.”

Không một lời níu kéo, không một giọt nước mắt rơi. Chỉ có cái ôm thật chặt và ánh nhìn theo con đến khi dáng anh khuất hẳn sau rặng tre đầu làng. Khi ấy, bà mới lặng lẽ quay vào nhà, thắp nén nhang lên bàn thờ tổ tiên, thì thầm cầu mong con bình an.

Những ngày sau đó, làng quê vẫn tiếp tục nhịp sống quen thuộc, nhưng trong lòng người mẹ là nỗi nhớ con khôn nguôi. Mỗi buổi chiều, bà thường ra đứng trước ngõ, nhìn về phía núi xa – nơi con bà cùng bao người con đất Việt đang ngày đêm chiến đấu. Tin tức từ chiến trường Điện Biên Phủ được truyền về qua những buổi họp làng, qua lời kể của cán bộ. Bà nghe từng trận đánh, từng ngày chiến dịch với trái tim nặng trĩu nhưng đầy hy vọng.

Có những đêm mưa gió, bà trằn trọc không ngủ. Bà lo cho con giữa bom rơi đạn nổ, lo bữa ăn thiếu thốn, lo những cơn sốt rừng hành hạ. Nhưng rồi bà lại tự nhủ: “Con mình đang làm việc lớn. Mình phải vững lòng để con yên tâm đánh giặc.”

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, tin chiến thắng Điện Biên Phủ vang về làng. Tiếng trống, tiếng reo mừng rộn ràng khắp xóm thôn. Người mẹ già đứng lặng giữa niềm vui chung, đôi mắt bà nhòa đi. Bà không biết con mình còn sống hay đã hy sinh, nhưng bà biết chắc một điều: con bà đã góp phần vào chiến thắng của dân tộc.

Chiều hôm ấy, bà lại ra đứng trước ngõ làng, như suốt bao tháng ngày chờ đợi. Ánh nắng cuối ngày phủ lên mái tóc bạc của bà. Bà nhìn về phía núi xa, nơi con bà từng hướng tới khi ra đi. Trong ánh mắt ấy không còn nỗi lo sợ, chỉ còn niềm tự hào lặng lẽ.

Người mẹ không cần những lời vinh danh. Với bà, chiến thắng lớn nhất là đã nuôi dưỡng được một người con biết đặt Tổ quốc lên trên bản thân mình. Sự hy sinh thầm lặng của bà, cũng như của hàng triệu bà mẹ Việt Nam năm ấy, đã góp phần làm nên chiến thắng lịch sử mùa hè năm 1954.

Và cho đến tận hôm nay, hình ảnh người mẹ tiễn con ra trận vẫn mãi là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, của đức hy sinh âm thầm nhưng vĩ đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn