Cựu chiến binh

NGƯỜI MẸ TIỄN CON RA TRẬN

Câu chuyện khắc họa hình ảnh người mẹ Việt Nam tiễn con ra trận với niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hòa bình.

Bắc Ninh06/04/2026Đỗ Thị Lụa (Xã Tiên Du - Trường Tiểu học Nội Duệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Văn Bình kể lại, giọng chậm rãi:

“Trong chiến tranh, có những người mẹ đã phải tiễn con ra đi mà không biết ngày trở lại. Nhưng điều khiến chúng tôi khâm phục nhất là sự mạnh mẽ của họ.”

Ở quê ông, có một người mẹ mà ai cũng kính trọng. Mẹ có nhiều người con trai, và lần lượt từng người đã lên đường nhập ngũ.

Mỗi lần tiễn con, Mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn dò:

“Các con đi đánh giặc, nhớ giữ gìn sức khỏe, giữ vững tinh thần. Đất nước còn thì gia đình còn.”

Những lời nói giản dị ấy đã trở thành động lực cho các con trên chiến trường.

Nhưng chiến tranh không khoan nhượng.

Tin báo tử lần lượt gửi về.

Người con đầu hi sinh. Rồi người thứ hai… thứ ba…

Ngôi nhà nhỏ dần trở nên vắng lặng.

Ông Bình nghẹn ngào:
“Chúng tôi không hiểu vì sao Mẹ có thể chịu đựng được nỗi đau lớn đến như vậy.”

Nhưng Mẹ vẫn đứng vững.

Mẹ không gục ngã, không than trách. Mẹ vẫn tiếp tục động viên những người con còn lại và cả những thanh niên trong làng lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Có lần, một người hỏi Mẹ:
“Mẹ có buồn không?”

Mẹ trả lời:
“Buồn chứ, nhưng nếu ai cũng giữ con mình lại thì ai sẽ đi đánh giặc?”

Câu nói ấy khiến ai cũng lặng người.

Sau chiến tranh, Mẹ trở thành biểu tượng của sự hi sinh cao cả.

Những người con của Mẹ đã không trở về, nhưng họ đã góp phần làm nên độc lập cho đất nước.

Ông Bình xúc động:
“Chúng tôi luôn biết ơn những người mẹ như vậy. Họ chính là hậu phương vững chắc của cách mạng.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn