“Người mẹ tiễn con ra trận”
Trong những năm tháng chiến tranh, biết bao người mẹ Việt Nam đã phải tiễn con lên đường chiến đấu. Với Mẹ Nguyễn Thị Thứ, sự hy sinh không chỉ là nỗi đau của một gia đình mà trở thành biểu tượng cho sự hy sinh của những người mẹ Việt Nam vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Có những người mẹ cả đời chỉ mong con mình được bình an trở về.
Nhưng trong những năm đất nước chiến tranh, ước mong giản dị ấy đôi khi trở thành điều không thể thực hiện.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một trong những người mẹ đã trải qua những tháng ngày đau thương như thế.
Ngày các con lên đường, người mẹ có thể chỉ kịp dặn một câu rất ngắn:
“Con cố gắng giữ gìn sức khỏe.”
Nhưng phía sau câu nói bình dị ấy là biết bao lo lắng.
Mỗi lần nghe tin chiến trường, người mẹ lại thấp thỏm chờ đợi.
Mỗi lần có người từ chiến trường trở về, mẹ lại hy vọng người ấy mang theo tin của con mình.
Rồi có những ngày tin dữ đến.
Người mẹ mất đi người con.
Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời.
Nhưng những người mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ chịu đựng nỗi đau cho riêng mình. Họ còn tiếp tục động viên những người con khác lên đường, tiếp tục đóng góp cho cách mạng và quê hương.
Chính sự hy sinh ấy làm nên một phần sức mạnh của dân tộc.
Danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ là sự ghi nhận đối với một cá nhân. Đó còn là sự tri ân đối với hàng triệu người mẹ đã âm thầm chịu đựng mất mát để đất nước có ngày hòa bình.
Ngày hôm nay, mỗi nén hương dâng trước tượng đài, mỗi bó hoa đặt bên bia tưởng niệm đều là lời nhắc:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao người con và nước mắt của biết bao người mẹ.



