Người mẹ tiễn con ra trận
Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ — khi tiễn con ra chiến trường.
Ngày con đi, mẹ không khóc. Mẹ chỉ dặn: “Đi mạnh giỏi, giữ gìn sức khỏe.” Nhưng khi quay lưng, nước mắt đã lặng lẽ rơi.
Mẹ biết — con có thể không trở về. Nhưng mẹ vẫn tiễn con đi. Bởi trên tình mẫu tử, còn có tình yêu Tổ quốc.
Có những người mẹ nhận giấy báo tử. Lặng im. Không gào khóc. Chỉ thắp nén hương — và tiếp tục sống.
Sự hy sinh ấy không ồn ào. Nhưng sâu sắc. Và vĩ đại.
Chính những người mẹ đã làm nên hậu phương vững chắc. Để tiền tuyến yên tâm chiến đấu.
Trong mỗi chiến thắng — luôn có bóng dáng của người mẹ.



