Người mẹ tiễn con ra trận.
Ngày con khoác ba lô rời nhà, sân nhỏ trước hiên vẫn như mọi ngày, nhưng trong lòng tôi lại có một nỗi xúc động khó tả. Tôi biết con mình đã lớn, đã đến lúc đứng vào hàng ngũ những người bảo vệ quê hương. Dù thương con, tôi không thể giữ con ở lại.
Sáng hôm ấy, tôi dậy thật sớm chuẩn bị cho con một ít cơm nắm, vài chiếc áo đã vá lại và chiếc khăn tay nhỏ. Những thứ ấy chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng là tình thương tôi muốn gửi theo con trên chặng đường dài phía trước.
Trước lúc đi, con nắm tay tôi và nói: "Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, con đi rồi sẽ trở về." Tôi chỉ biết gật đầu, cố giữ nước mắt để con yên lòng. Tôi dặn con phải giữ gìn bản thân, phải thương yêu đồng đội và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Khi đoàn quân bắt đầu bước đi, tôi đứng bên con đường làng nhìn theo bóng con khuất dần sau hàng cây. Trong khoảnh khắc ấy, lòng người mẹ nào cũng có nỗi lo. Tôi không biết ngày trở về sẽ là bao giờ, không biết con sẽ trải qua những gian khổ gì nơi chiến trường. Nhưng tôi tin rằng con đang đi vì một điều lớn lao hơn tình cảm riêng của gia đình – đó là độc lập của quê hương.
Những ngày sau đó, căn nhà nhỏ của tôi vắng đi tiếng nói cười quen thuộc. Mỗi lần nghe tiếng người đưa thư từ xa, tim tôi lại đập nhanh hơn. Tôi mong một dòng tin báo con vẫn bình an. Nhưng nếu đất nước còn cần, tôi cũng sẵn lòng động viên con tiếp tục chiến đấu.
Ở quê nhà, tôi cùng bà con làm ruộng, góp gạo, may áo, chăm sóc thương binh và giúp đỡ kháng chiến. Tôi hiểu rằng không chỉ người lính ngoài mặt trận mới góp sức, mà những người mẹ ở hậu phương cũng đang âm thầm chiến đấu bằng tình yêu thương và sự hy sinh.
Có những đêm nghe tiếng súng vọng từ xa, tôi lại nhớ đến con. Tôi lấy chiếc khăn tay cũ ra xem, tự nhủ rằng con mình và bao người lính trẻ khác đang mang theo niềm tin của cả gia đình, cả quê hương.
Nhiều năm đã trôi qua, tôi vẫn nhớ buổi sáng tiễn con ngày ấy. Đó là khoảnh khắc vừa đau lòng, vừa tự hào. Một người mẹ có thể rơi nước mắt khi con đi xa, nhưng cũng có thể ngẩng cao đầu vì con đang góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Trong những trang sử của dân tộc, có những người lính đã cầm súng nơi chiến trường, và có những người mẹ lặng lẽ đứng phía sau. Chính tình yêu, sự hy sinh và lòng tin của những người mẹ ấy đã tiếp thêm sức mạnh để những người con đi qua chiến tranh và trở về với ngày hòa bình.


