NGƯỜI MẸ TRĂM TUỔI GỬI CON CHO TỔ QUỐC
Trong hành trình về nguồn tại xã Bình Phú, tôi dừng lại thật lâu trước câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kỷ – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ, chứng kiến bao đổi thay của đất nước, và cũng gánh chịu những mất mát lớn lao nhất của chiến tranh. Mẹ sinh năm 1900, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh lầm than. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những mùa lúa, với sự tảo tần của một người phụ nữ nông thôn Nam Bộ. Lập gia đình với ông Trần Văn Đợi, Mẹ có
Trong hành trình về nguồn tại xã Bình Phú, tôi dừng lại thật lâu trước câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Kỷ – một người mẹ đã đi qua gần trọn thế kỷ, chứng kiến bao đổi thay của đất nước, và cũng gánh chịu những mất mát lớn lao nhất của chiến tranh.
Mẹ sinh năm 1900, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh lầm than. Cuộc đời Mẹ gắn liền với ruộng đồng, với những mùa lúa, với sự tảo tần của một người phụ nữ nông thôn Nam Bộ. Lập gia đình với ông Trần Văn Đợi, Mẹ có bốn người con – ba trai, một gái. Đó là tài sản quý giá nhất của cuộc đời Mẹ.
Nhưng khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, những người con của Mẹ đã không đứng ngoài.
Người con trai – liệt sĩ Trần Văn Chắc – là đội viên du kích xã. Trong một trận chống càn năm 1964, anh đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ quê hương. Sự ra đi của anh là mất mát đầu tiên giáng xuống cuộc đời người mẹ đã bước qua tuổi xế chiều.
Nỗi đau ấy chưa kịp nguôi ngoai, thì người con trai thứ hai – liệt sĩ Trần Văn Ấn – tiếp bước anh, lên đường chiến đấu. Là Thượng sĩ thuộc Tiểu đoàn 308, anh đã chiến đấu kiên cường và hy sinh vào năm 1968. Hai người con, hai lần tiễn biệt – nhưng chỉ còn lại một người mẹ lặng lẽ đứng nhìn theo.
Ở cái tuổi mà người ta cần sự sum vầy, Mẹ lại phải đối diện với nỗi cô đơn và mất mát. Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất chính là sự bền bỉ của Mẹ. Không gục ngã trước đau thương, Mẹ vẫn sống, vẫn giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Có lẽ, chính niềm tin ấy đã giúp Mẹ vượt qua tất cả – để tiếp tục sống, tiếp tục làm điểm tựa tinh thần cho gia đình.
Người dân Bình Phú kể lại rằng, Mẹ sống rất giản dị, hiền từ, nhưng ánh mắt luôn chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Đó là nỗi buồn của một người mẹ đã gửi hai phần máu thịt của mình cho Tổ quốc.
Ngày 26/3/2014, Mẹ được Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Một sự ghi nhận xứng đáng, nhưng cũng là lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay về những hy sinh lớn lao đã làm nên độc lập, tự do.
Đứng trước câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Kỷ, tôi chợt nhận ra rằng, có những con người đã sống một cuộc đời rất đỗi bình dị, nhưng lại mang trong mình một sự vĩ đại không thể gọi tên.
Rời Bình Phú, lòng tôi nặng trĩu. Là một cán bộ Đoàn, tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là kể lại những câu chuyện như thế này, mà còn phải sống sao cho xứng đáng.
Để những hy sinh của Mẹ và các anh hùng liệt sĩ không bao giờ bị lãng quên. Để ngọn lửa yêu nước mà họ đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng, qua từng thế hệ, trên chính mảnh đất quê hương này.



