NGƯỜI MẸ TRÊN QUÊ HƯƠNG CÁCH MẠNG
Là người dân Hải Phòng - Kiến An có lẽ không một ai không biết đến sự kiện lịch sử “Tiếng trống Kim Sơn”. Tiếng trống Kim Sơn đã thúc giục già trẻ, gái trai đứng lên tham gia chiến đấu, giành giật với địch từng khóm tre, bờ ruộng, căn nhà để bảo vệ từng tấc đất của quê hương. Tiếng trống Kim Sơn kháng Nhật, cứu nước đã đang và sẽ mãi mãi được ghi vào trang sử vàng của nhân dân Hải Phòng - Kiến An. Quê hương Kim Sơn không những là nơi giàu truyền thống cách mạng, mà còn sinh ra những người vợ, người mẹ anh hùng. Họ biết hy sinh, cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lớn lên trên quê hương cách mạng, mẹ Vũ Thị Phin hiểu rất rõ đi làm cách mạng là gian khổ, tù đầy. Khoảng cách giữa cái sống với cái chết chỉ trong gang tấc. Nhưng không thể là người dân nô lệ mãi, phải cùng nhau đứng lên đánh giặc để giải phóng quê hương. Biết mình là phận gái không trực tiếp cầm súng đánh giặc được, mẹ động viên chồng tham gia cách mạng. Chồng mẹ, ông Phạm Văn Thơm tham gia tự vệ ngay từ những ngày đầu Kim Sơn giành chính quyền. Những ngày chống Nhật khủng bố và chống Pháp xâm lược là những ngày chiến đấu quyết liệt với kẻ thù. Ông cùng lực lượng du kích quyết bám đất, bám dân đánh địch. Mỗi khi nghe tiếng súng nổ giòn giã, mẹ Phin lo cho chồng và đồng đội của ông. Lo lắng như vậy nhưng mẹ rất tin tưởng vào chiến thắng của du kích Việt Minh. Được vợ quan tâm, động viên, dõi theo từng trận đánh, ông Thơm càng yên tâm và chiến đấu hăng say. Trong một trận chống càn quyết liệt, ông và một số đồng đội đã anh dũng hy sinh. Biết trước được điều gì có thể xảy ra, mẹ đau đớn nhưng bình tâm đón nhận. Vĩnh viễn ra đi ông để lại trên đời cho mẹ một đứa con thơ. Lớn lên sống trong nỗi mất mát, thiếu thốn tình cha con nhưng anh Phạm Hữu Phên luôn trong vòng tay âu yếm, chở che của mẹ và bà con xóm làng. Hòa bình lập lại cuộc sống của gia đình mẹ, của xóm làng được đổi thay. Con của mẹ được cắp sách tới trường. Dạy con, mẹ thường hay kể về truyền thống cách mạng của quê hương, về những gương chiến đấu hy sinh dũng cảm của du kích Việt Minh. Ơn cách mạng, ơn đảng và Bác Hồ, quê hương và gia đình ta mới có ngày hôm nay. Ở thôn quê, cuộc sống hàng ngày còn khó khăn nhưng mẹ gắng làm, ráng chịu đựng tất cả, chỉ mong con học hành tiến bộ, lớn lên xây dựng đất nước. Đất nước có chiến tranh, giặc Mỹ chẳng để chúng ta thực hiện những ước mơ giản dị. Không do dự, chần chừ và toan tính cá nhân, mẹ động viên người con trai yêu quý của mẹ: “Con lớn khôn rồi phải tiếp bước cha anh cầm súng đánh giặc cứu nước”. Những ngày anh Phạm Hữu Phên chuẩn bị lên đường nhập ngũ cũng là những ngày vui nhất của đời mẹ và hạnh phúc nhất của đời anh. Họ hàng, bà con và anh em cùng lứa mừng vui cho anh trong ngày lễ kết duyên với chị Vũ Thị Chiên. Ai đã từng làm mẹ mới hiểu được tấm lòng người mẹ. Những ngày này lòng mẹ Phin rộn ràng, trăn trở bao nỗi suy tư: lo cho con hoàn thành nghĩa vụ với đất nước, mong cho mình ở nhà có cháu bế, cháu bồng. Hôm tiễn anh lên đường nhập ngũ, đứng trước bàn thờ, mẹ thắp nén nhang cầu mong tổ tiên và ông Thơm phù hộ cho anh đi được mạnh giỏi, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao để không hổ thẹn với sự hy sinh anh dũng của người cha. Công việc ở nhà đã có mẹ và vợ anh lo. Cuối năm 1962, anh Phên được điều động tăng cường cho chiến trường. Đến điểm tập kết chuẩn bị vượt vĩ tuyến 17, anh tranh thủ viết thư về thăm mẹ và động viên vợ. Xa quê hương, xa tổ ấm gia đình, anh luôn mong mẹ bình an và giữ sức khỏe. Mẹ không ngờ lá thư ấy lại là lá thư cuối cùng anh gửi về quê hương. Năm tháng cứ qua đi, nhưng kỷ vật cuối cùng ấy vẫn mãi ở bên mẹ. Lúc nhận được tin anh hy sinh, khoảng trời trước mắt mẹ tưởng chừng như sụp đổ. Nghĩ thương anh mười phần mẹ thấy thương người con dâu hiếu thảo trăm phần. Buồn đau và trống trải trong lòng nhưng mẹ vẫn tìm lời động viên an ủi con dâu. Suốt 10 năm trời ròng rã, chị Vũ Thị Chiên, người dâu hiền của mẹ, là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà. Vừa lao động sản xuất mẹ vừa sắp xếp thu dọn việc nhà, tạo điều kiện cho chị có nhiều thời gian tham gia công tác ở địa phương. Thương mẹ, chị Chiên vẫn thủy chung son sắt với người chồng đã khuất, tình nguyện ở lại phụng dưỡng mẹ già. Nhưng đời mẹ đã trải qua một thời góa bụa, mẹ rất hiểu hoàn cảnh của con. Mẹ nghĩ “Con dâu của mẹ chẳng nhẽ lại phải gánh chịu một thời như mẹ hay sao?. Tất cả là do thằng giặc Mỹ gây lên, con dâu của mẹ phải được hưởng hanh phúc”. Mẹ lựa lời khéo léo khuyên con, đừng lo cho mẹ, mẹ còn khỏe, còn có dân làng bên cạnh. Con phải đi tìm hạnh phúc cho mình. Tích cực vun đắp hanh phúc cho con dâu, mẹ thấy lòng mình thanh thản khi chị Chiên nghe theo lời mẹ đi xây dựng tổ ấm gia đình. Sống tình nghĩa, nhân từ và độ lượng, bà con dân làng càng kính trọng mẹ Phin.
Cuộc đời mẹ Phin là một tấm gương về sự hy sinh quên mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Mẹ Phin, mẹ của quê hương cách mạng Kim Sơn thật xứng đáng với danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”.
Trung Đình



